
KHI TÌNH HUỐNG NGOÀI TẦM KIỂM SOÁT
Sớm muộn gì, mỗi tín đồ đều phải đối mặt với những tình huống nằm ngoài tầm
kiểm soát của mình. Không chiến lược nào hiệu quả. Không mối quan hệ nào giúp
được. Dù nỗ lực thế nào cũng không thay đổi được kết quả. Chính trong những
khoảnh khắc đó, thần học của chúng ta trở nên rất thực tiễn. Chúng ta có thực
sự tin rằng Chúa là tối cao, hay chỉ nói suông? Khi khủng hoảng ập đến, điều gì
đến trước – cầu nguyện hay kiểm soát?
Sự căng thẳng trong Công vụ các Sứ đồ chương 12 rất rõ rệt. Phi-e-rơ đang ở trong tù: “Nhưng Hội thánh không ngừng cầu nguyện cho Đức Chúa Trời về ông.” Trong khi Phi-e-rơ ngồi tù, Hội thánh cầu nguyện. Họ không biết kết quả sẽ ra sao. Họ không kiểm soát được tình hình. Nhưng họ từ chối khoanh tay đứng nhìn.
Đây là lúc đoạn Kinh Thánh khiến chúng ta phải đối mặt với thực tại một cách bất ngờ hơn chúng ta tưởng. Chúng ta thường thích những tình huống mà mình có thể phân tích và tác động. Chúng ta muốn những kịch bản có giải pháp rõ ràng và tiến bộ có thể đo lường được. Nhưng Công Vụ Các Sứ đồchương 12 không cho chúng ta điều đó. Không có kế hoạch nào để giải phóng Phi-e-rơ, và cũng không có nỗ lực đàm phán nào với Hê-rốt để ông được thả. Giáo hội, theo nghĩa trần thế, hoàn toàn bất lực trong việc giúp đỡ nghười chăn bầy của mình. Giáo hội bị đặt vào tình thế khó xử khi hoàn toàn không có quyền kiểm soát.
Hành động duy nhất của họ là cầu nguyện — không phải vì đó là phương án cuối cùng, mà vì đó là phản ứng chân thành duy nhất còn lại khi khả năng của con người đã đạt đến giới hạn. Khi cuộc sống nằm ngoài tầm kiểm soát của chúng ta, phản ứng của người tin Chúa không phải là hoảng loạn, mà là cầu nguyện kiên trì, bắt nguồn từ niềm tin vào quyền năng tối cao của Chúa.
Cầu nguyện không phải là một công cụ khẩn cấp.
“Trong trường hợp khẩn cấp, hãy phá vỡ điều này,” là một tựa đề đáng nhớ của bài giảng gần đây của tôi. Cầu nguyện không phải là điều chúng ta chỉ tìm đến khi cuộc sống sụp đổ. Nó được coi là nhịp đập ổn định của đời sống Cơ Đốc. EM Bounds đã viết, “Khi đức tin ngừng cầu nguyện, đức tin ngừng sống.” Cầu nguyện không phải là một vũ khí tâm linh; nó là sợi dây cứu sinh của chúng ta trong một thế giới đầy đau khổ và khó khăn.
Từ “kiên trì ” rất quan trọng trong giai đoạn lịch sử Giáo hội này trong sách Công Vụ Các Tông Đồ, và nó vẫn quan trọng cho đến ngày nay. Kinh Thánh không mô tả cầu nguyện như một sự suy ngẫm hời hợt hay một sự mơ mộng tâm linh. Kinh Thánh nói về cầu nguyện như một sự đấu tranh, nỗ lực và sốt sắng. Cầu nguyện là sự kháng cự thuộc linh. Đó là một cuộc chiến chống lại sự xao nhãng, chống lại xác thịt, và chống lại bất cứ điều gì muốn kéo chúng ta ra khỏi sự hiệp thông với Chúa.
Trong Kinh Thánh, cầu nguyện hiếm khi được trình bày như một hành động đơn lẻ có thể nhanh chóng bỏ qua. Kinh Thánh trình bày cầu nguyện như một thái độ sống. Hội thánh trong Công vụ các Sứ đồ chương 12 không chỉ thỉnh thoảng dừng lại để cầu nguyện; thay vào đó, họ sống trong sự cầu nguyện bởi vì họ biết rằng họ luôn ở trước mặt Chúa. Nếu quyền tối cao của Chúa có nghĩa là Ngài cai trị mọi giờ, thì cầu nguyện không thể chỉ đơn thuần là một lối thoát được sử dụng trong những trường hợp khẩn cấp. Sống trước mặt Chúa có nghĩa là liên tục thừa nhận rằng mọi khoảnh khắc đều đã thuộc về Ngài.
Vì sao việc cầu nguyện lại cảm thấy khó khăn?
Một phần khó khăn của việc cầu nguyện là nó đối đầu với bản năng tự lập của con người. Thông thường, chúng ta chọn cách tự giải quyết vấn đề và dựa vào sức mạnh của chính mình. Cầu nguyện phá vỡ bản năng đó. Nó buộc chúng ta phải thừa nhận nhu cầu của mình và chờ đợi Chúa thay vì hành động theo ý muốn riêng. Theo cách này, cầu nguyện là sự kháng cự — không chỉ chống lại sự phản kháng về mặt tâm linh, mà còn chống lại sự tự mãn của chính chúng ta.
Đây không chỉ đơn thuần là dành ra vài phút tĩnh lặng; mà là vượt qua sự kháng cự về mặt tâm linh. Tuy nhiên, ở phía bên kia của sự kháng cự đó là một bước đột phá. Khi chúng ta vượt qua sự miễn cưỡng của xác thịt và vẫn tìm kiếm Chúa, điều gì đó sẽ thay đổi. Cầu nguyện không còn giống như một nghĩa vụ mà giống như hơi thở. Cầu nguyện trở nên cần thiết, nâng đỡ và ban sự sống.
“Cầu nguyện liên tục” nghe có vẻ như là trở nên sùng đạo hơn. Nhưng thực chất, đó chỉ đơn giản là trở nên thành thật hơn với Chúa và với chính mình. Chúng ta là những sinh vật phụ thuộc, dù chúng ta có thừa nhận điều đó hay không. Mọi thứ trong cuộc sống, và thậm chí cả sự sống, đều được ban tặng chứ không phải đạt được. Cầu nguyện chỉ đơn giản là giúp chúng ta nhận thức được thực tế đó. Nó không phải là việc thuyết phục Chúa hành động mà là việc nhớ lại Chúa là ai bất chấp hoàn cảnh cuộc sống.
Nhưng có những điều kìm hãm sự cầu nguyện: tội lỗi, kiêu ngạo, cay đắng, tinh thần chỉ trích, vân vân. Những điều này làm chai sạn trái tim và khiến chúng ta xa rời nơi cầu nguyện. Một trái tim bệnh hoạn tránh né sự hiệp thông với Chúa. Matthew Henry đã viết, “sự bội giáo bắt đầu từ cánh cửa phòng riêng”. Vì vậy, lời mời gọi không phải là chờ đợi một cuộc khủng hoảng hay chờ đợi bạn xa rời Chúa, mà là vun đắp một đời sống không ngừng tìm kiếm ngay bây giờ .
Nếu thế giới vận hành theo sự ngẫu nhiên, thì cầu nguyện sẽ chỉ là một việc làm vô ích, mang tính thanh tẩy. Nhưng chúng ta biết rằng thế giới được cai trị bởi một Đức Chúa Trời toàn năng, có nhân cách. Vì vậy, cầu nguyện liên tục là phản ứng hợp lý nhất đối với thực tại tuyệt vời này. Hội thánh trong sách Công vụ các Sứ đồ cầu nguyện liên tục vì họ tin rằng Đức Chúa Trời luôn hiện diện, luôn hoạt động và luôn có khả năng. Sự kiên trì của họ không phải là lo lắng — mà là niềm tin được thể hiện qua thời gian.
Điều gì thực sự giết chết đời sống cầu nguyện?
Khi tấm lòng bắt đầu xa rời thực tại, bạn có thể cảm nhận được điều đó. Sự hoài nghi thay thế lòng dịu dàng. Sự kiên nhẫn cạn kiệt. Niềm vui phai nhạt. Bạn cảm thấy bất an, dễ cáu gắt và khô khan về mặt tâm linh. Khi một người Kitô hữu đánh mất đời sống cầu nguyện, một điều thiết yếu đã mất đi. Năng lượng tâm linh từng giúp họ vững vàng, sống động và tràn đầy niềm vui giờ đây đã biến mất một cách rõ rệt.
Điều đó hiếm khi xảy ra đột ngột. Không ai cố ý từ bỏ mối quan hệ mật thiết với Chúa. Giống như một con dao không bao giờ được mài sắc, sự cùn mòn của đời sống cầu nguyện bắt đầu âm thầm từ sự tự mãn và thỏa hiệp. Lời cầu nguyện ngắn ngủi và thiếu chân thành. Việc đọc Kinh Thánh trở nên máy móc. Chúng ta lấp đầy lịch trình của mình bằng những việc “làm” thay vì dành thời gian ở trong Chúa. Cuộc sống bên ngoài có thể trông hoàn toàn giống nhau. Sự mất mát nằm ở bên trong, và khoảng cách trong trái tim chúng ta ngày càng lớn dần.
Nhưng điều này có thể được phục hồi. Bạn có thể quay trở lại bằng cách đơn giản nói, “Lạy Chúa, con cần điều đó trở lại,” rồi bước đi trong đức tin và bắt đầu vâng phục Ngài. EM Bounds đã nhận xét, “Con người sẽ cầu nguyện tốt hơn nếu họ sống tốt hơn.” Điều ngược lại cũng đúng: chúng ta sống tốt hơn khi chúng ta cầu nguyện tốt hơn. Hai điều này không thể tách rời.
Tác giả:
Shane Idleman là người sáng lập và mục sư chính của Hội thánh Westside Christian Fellowship ở Lancaster, California, ngay phía bắc Los Angeles. Các bài giảng, bài viết, sách và chương trình phát thanh của Shane đều có thể được tìm thấy tại shaneidleman.com hoặc wcfav.org . Ông là tác giả của các cuốn sách Feasting & Fasting , If My People , Desperate for More of God và Help! I’m Addicted . Hãy theo dõi ông trên Facebook tại: facebook.com/confusedchurch.




























