




Tôi sinh ra giữa quê hương nghèo khó
Lớn dần lên trong tình Chúa bao la
Sông phước thiêng tràn ngập những ngày qua
Trong Đấng Christ, tôi sống đời vui thỏa.
Đầu năm mới, kính dâng bài cảm tạ
Chúa nhân từ, đại lượng, đại từ bi
Đã dắt dìu từng bước một tôi đi
Qua vạn nẻo đường gian nan cõi thế.
Quên sao được những lần tôi vấp té
Đỡ tôi lên, Ngài an ủi dịu hiền
Có những ngày theo cuồng vọng ý riêng
Tôi xa Chúa nên buồn đau thất vọng
Quyền, danh, lợi chỉ là màn sương mỏng
Giấc Nam Kha gieo lại nỗi hận dài
Giữ được gì, tất cả chóng tàn phai
Khi đông đến, cuộc đời thêm giá rét
Mà sao Chúa vẫn yêu tôi thắm thiết
Chẳng bỏ đâu khi tôi trốn mặt Ngài
Lời khuyên răn âu yếm bên tai
Ôi ân điển Chúa thật là vô hạn!
Dù tôi kẻ tội nhơn không xứng đáng
Từng bao phen vấp phạm rồi ăn năn
Nhờ huyết Ngài rửa sạch mọi trần căn
Tôi được tiếp vào tình yêu Thiên Phụ.
Quên sao được những tháng năm cùng khổ
Bước cheo leo thử thách đoạn đường trần
Lời Thánh Kinh thêm sức mạnh hồn thân
Tôi xốc tới, nhắm chân trời hi vọng.
Chúa đang sống và cho tôi nguồn sống
Gió tình yêu nâng nhẹ cánh hồn bay
Cảnh phù hoa tồn tại được bao ngày?
Xin giã biệt, tôi quyết tâm theo Chúa.
Rồi một buổi quê tôi tràn lửa đỏ
Triệu triệu người hoảng loạn giữa đau thương
Cả khung trời đại nạn ụp trên lưng
Máu, nước mắt biết bao giờ khô cạn?
Giữa tang tóc, chia ly và cừu hận
Chúa vực tôi ra khỏi cảnh kinh nguy
Vâng ý Ngài tôi cất bước ra đi
Trong ngơ ngẩn tái tê, không định trước.
Kể từ ấy, tôi làm người mất nước
Phương trời xa nhiều lúc dạ âu sầu
Người thân yêu vĩnh viễn cách ly nhau
Nhưng có Chúa, nguồn vui, niềm an ủi.
Ví đem cả trần gian mà đánh đổi
Tôi bằng lòng mất hết để được Ngài
Cả ngày qua, hiện tại, và tương lai
Đời dâng trọn trong tay Cha sắp đặt.
Hướng về cõi thượng thiên không thắc mắc
Hồn thoát trần, trút sạch gánh sầu tư
Thấy gì đâu? Ngoài một Chúa Jesus?
Linh Cương
“Tôi cũng coi hết thảy mọi sự như là sự lỗ, vì sự nhận biết Đức Chúa Jêsus Christ là quí hơn hết, Ngài là Chúa tôi, và tôi vì Ngài mà liều bỏ mọi điều lợi đó. Thật, tôi xem những điều đó như rơm rác, hầu cho được Đấng Christ”. (Phil 3:8)-Đọc thơ Linh CươngĐọc thơ Linh Cương để tìm gặp lại chính mình. Mỗi chúng ta đều có một điều gì đó giống Linh Cương? Tác giả không còn ở Việt Nam nữa, và nỗi niềm của nhà thơ được bộc lộ:Rồi một buổi quê tôi tràn lửa đỏTriệu triệu người hoảng loạn giữa đau thươngCả khung trời đại nạn ụp trên lưngMáu, nước mắt biết bao giờ khô cạn?Giữa tang tóc, chia ly và cừu hậnChúa vực tôi ra khỏi cảnh kinh nguyVâng ý Ngài tôi cất bước ra điTrong ngơ ngẩn tái tê, không định trước.Trong bài thơ Linh Cương có nhắc đến “giấc Nam Kha”.Quyền, danh, lợi chỉ là màn sương mỏngGiấc Nam Kha gieo lại nỗi hận dài-Điển tích “giấc Nam Kha” có nghĩa gì?Trong “Nam Kha ký thuật” của Lý Công Tá đời nhà Đường có kể truyện Thuần Vu Phần nằm mộng thấy chàng đến nước Hòe An. Thuần được vua Hòe An cho vào bái yết. Thấy Thuần tướng mạo khôi vĩ nên gả con gái, cho làm phò mã và đưa ra quận Nam Kha làm quan Thái thú, cai trị cả một vùng to lớn.Đương lúc vợ chồng Thuần sống một cuộc vương giả, cực kỳ sung sướng thì bỗng có giặc kéo đến vây quận Nam Kha. Thuần đem quân chống cự. Giặc đông mạnh, Thuần thua chạy. Quân giặc vây thành đánh phá. Công chúa nước Hòe An, vợ của Vu Phần chết trong đám loạn quân.Thuần Vu Phần đem tàn quân về kinh đô tâu lại vua cha. Nhà vua nghi kỵ Thuần đã đầu hàng giặc, nên tước hết phẩm hàm, đuổi về làm thường dân. Thuần oan ức vừa tủi nhục, khóc lóc bi thương… Vừa lúc ấy thì Thuần chợt tỉnh dậy, thấy mình nằm dưới gốc cây hòe, trên đầu một nhành cây hòe chĩa về phía nam.Cũng có sách chép:Đời nhà Đường có một nho sinh họ Lữ đi thi không đỗ. Trở về, dọc đường, vừa buồn lại vừa đói nên ghé vào một ngôi chùa con bên cạnh khu rừng, xin đỡ lòng. Chùa nghèo, nhà sư nấu kê thay gạo đãi khách.Vì mệt mỏi nên họ Lữ nằm một lúc thì ngủ khò. Chàng thấy mình đã thi đỗ, được quan chức cao, nhà vua lại còn gả công chúa, phong cho chàng làm phò mã và cho đi trấn nhậm một nơi. Thật là vinh quang phú quý, không ai bằng. Nhưng khi đi đến nửa đường thì bỗng gặp quân giặc đỗ đến đánh. Lữ chống cự không lại. Lính hộ vệ bị giết. Xe kiệu bị đập phá tan tành. Chúng thộp cổ cả vợ chồng Lữ, đưa gươm kề họng… Lữ hoảng hốt, kêu lên một tiếng, giựt mình thức dậy mới biết là chiêm bao.Mà giữa lúc ấy nồi kê cũng chưa chín.Trong tác phẩm “Cung oán ngâm khúc” của Nguyễn Gia Thiều, có câu:Giấc Nam Kha khéo bất bình,Bừng con mắt dậy, thấy mình tay không.Trong bài “Lạc đường” của Tú Xương cũng có câu:Giấc mộng Nam Kha khéo chập chờn,Trong tác phẩm “Đoạn trường tân thanh” của cụ Nguyễn Du, có câu:Tiếng sen khẽ động giấc hòe.Trong “Bích câu kỳ ngộ” cũng có câu:Đèn thông khêu cạn, giấc hòe chưa an.Cổ thi có câu:Trăm năm một giấc kê vàng.“Kê vàng” cũng gọi là gạo “hoàng lương”, một thứ ngũ cốc nhỏ như cát, màu vàng. Nhà nghèo bên Tàu ngày xưa dùng kê để ăn thay gạo..“Giấc Nam Kha”, “Giấc hòe”, “Giấc mộng kê vàng” hay “Giấc hoàng lương” đều do điển tích trên. Có nghĩa sự phú quý vinh hoa chẳng khác nào một giấc mộng.(Theo: hoavouu)Cách sử dụng từ ngữ của Linh Cương rất linh hoạt, bay bổng nhưng trong sáng đến không ngờ. Chúng ta có thể thấy lòng mình lắng lại khi đọc những câu này:Vâng ý Ngài tôi cất bước ra điTrong ngơ ngẩn tái tê, không định trước.Kể từ ấy, tôi làm người mất nướcPhương trời xa nhiều lúc dạ âu sầuNgười thân yêu vĩnh viễn cách ly nhauNhưng có Chúa, nguồn vui, niềm an ủi.”người mất nước” là một cách nói. Nhưng Thánh Kinh nói rằng:Vả, chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng ta lại có nhà đời đời tại trên trời, bởi Đức Chúa Trời, không phải bởi tay người làm ra.(2 Côr. 5:1)Ví đem cả trần gian mà đánh đổiTôi bằng lòng mất hết để được NgàiCả ngày qua, hiện tại, và tương laiĐời dâng trọn trong tay Cha sắp đặt.-“Người mất nước” hay kẻ tha hương có Tết không? Bây giờ đọc Hoàng Nga đang ở một nơi đầy bông tuyết:Ở đây Tết không vàng hoa vạn thọCây mai con trồng lại chết hôm quaTrời lạnh quá, gió chỉ lùa bông tuyếtTrắng trên thềm như tóc mẹ sương phaỞ đây Tết bên con nhiều nỗi nhớCuối năm nào trời cũng lạnh tái têĐường vắng lặng mà không tháng ChạpChiều ba mươi chẳng đợi bóng con vềỞ đây Tết cuối vườn bầy cỏ úaVươn bên rào một cọng rất bơ vơCứ như thể là con ngày trở lạiTrên hiên xưa bóng mẹ đã xa mờChiều nay Tết. Hay ngày mai sẽ TếtCon ở đây lòng chỉ nỗi ngậm ngùiMẹ ơi Tết. Hoa vàng không nở nữaTrắng lòng con bông tuyết rụng tơi bời… … Tết của Việt kiều là như thế. Còn chúng ta ở trong nước thì sao? Tường Vi ở đây với 62 mùa xuân đi qua viết như thế này:tôi đã thấy xuân về trên mọi lốinhững nẻo đường rộn rã sắc màu hoabao người vui sum họp với gia đìnhlòng lữ khách xa nhà thêm luyến nhớtôi cũng thấy một mùa xuân tang tócnhững thương đau luôn day dứt tinh cầucovid đi qua nhiều lắm những khăn tang trái đất sẽ chẳng bao giờ yên nghỉđợi mùa xuân miên viễn ở trên caotôi lại thấy xuân đi qua rất vộihẹn mùa sau xuân đến dáng yêu kiềuvòng luân chuyển có bao giờ thay đổinên bài thơ tôi viết sẽ còn nhiềuchúc bạn bè say xuân nồng nắng ấmcảm tạ ơn Trời ân sủng Ngài banmỗi ngày đi qua nhìn ra ý nghĩacuộc sống này ôi thương quá đi thôivà sau hết chúc mùa xuân còn mãitrong trái tim ai nhận ánh sáng thiên đàng….Một bài thơ hay ít nhất có những yếu tố sau:– Từ ngữ đẹp, trong sáng, sinh động.– Có vần, có thể nghe được cả tiếng nhạc trong thơ.- Từ ngữ không khô cứng hay khuôn rập theo một công thức. Phải tinh tế, mềm mại diễn tả được những chỗ yếu đuối, góc khuất của tâm hồn.Các bạn có nghĩ như thế không?Linh Cương, Hoàng Nga, Tường Vi và còn ai nữa….Bạn viết đi. Thơ là người, tâm trạng nào thì thơ nấy. Những câu thơ đọc lên hiểu liền. Còn như những câu thơ chúng ta đọc không hiểu gì cả, nhưng vẫn thấy hay thì sao?



























