Trang Chủ BIỆN GIÁO Handbook to Leadership – part 2

Handbook to Leadership – part 2

3
0
SHARE

75

Sự khiêm nhường và tôi

Ngày 5

Môi-se cho chúng ta một bức tranh tuyệt vời về sự khó khăn của cuộc chiến chống lại sự kiêu ngạo. Người Israel xưa liên tục đấu tranh với sự kiêu ngạo của họ. Tấm gương của họ, và một câu chuyện sâu sắc của Thomas Merton, sẽ giúp chúng ta nhận ra tầm quan trọng của việc trau dồi sự khiêm nhường. Phục truyền luật lệ ký 8:1-20 là bài đọc hôm nay.

Đọc Phục truyền luật lệ ký 8:1-20

Hãy cẩn thận làm theo hết thảy điều răn mà ta truyền cho các ngươi ngày nay, để các ngươi được sống, được gia thêm, và được vào nhận lấy xứ mà Đức Giê-hô-va đã thề cùng tổ phụ các ngươi, để ban cho các ngươi. 2 Hãy nhớ trọn con đường nơi đồng vắng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi đã dẫn ngươi đi trong bốn mươi năm nầy, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, đặng biết điều có ở trong lòng ngươi, hoặc ngươi có gìn giữ những điều răn của Ngài hay chăng. 3 Vậy, Ngài có hạ ngươi xuống, làm cho ngươi bị đói, đoạn cho ăn ma-na mà ngươi và tổ phụ ngươi chưa hề biết, để khiến ngươi biết rằng loài người sống chẳng phải nhờ bánh mà thôi, nhưng loài người sống nhờ mọi lời bởi miệng Đức Giê-hô-va mà ra. 4 Trong bốn mươi năm nầy áo xống ngươi không hư mòn, chân ngươi chẳng phù lên. 5 Vậy, khá nhận biết trong lòng rằng Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sửa phạt ngươi như một người sửa phạt con mình vậy. 6 Hãy kính sợ Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, gìn giữ những điều răn của Ngài, đi theo các đường lối Ngài; 7 vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi sẽ khiến ngươi vào xứ tốt tươi, có nhiều khe, suối, nước sâu phun lên trong trũng và trên núi; 8 xứ có lúa mì, lúa mạch, dây nho, cây vả, cây lựu; dầu ô-li-ve và mật; 9 xứ đó ngươi sẽ ăn bánh đầy đủ, chẳng thiếu món chi; đá xứ đó là sắt, và từ trong núi ngươi lấy đồng ra. 10 Vậy, ngươi sẽ ăn no nê, và ngợi khen Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì cớ xứ tốt tươi mà Ngài đã ban cho. 11 Ngươi khá cẩn thận, e quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, không giữ gìn những điều răn, mạng lịnh và luật lệ của Ngài, mà ngày nay ta truyền cho ngươi chăng; 12 lại e sau khi đã ăn no nê, cất nhà tốt đặng ở, 13 thấy bò chiên của mình thêm nhiều lên, bạc, vàng, và mọi tài sản mình dư dật rồi, 14 thì bấy giờ lòng ngươi tự cao, quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, là Đấng đã đem ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô, tức khỏi nhà nô lệ chăng. 15 Ấy là Ngài đã dẫn ngươi đi ngang qua đồng vắng mênh mông gớm ghiếc nầy, đầy những rắn lửa, bò kẹp, đất khô khan, chẳng có nước; Ngài khiến nước từ hòn đá rất cứng phun ra cho ngươi; 16 lại trong đồng vắng, Ngài ban cho ngươi ăn ma-na mà tổ phụ ngươi chưa hề biết, để hạ ngươi xuống và thử ngươi, hầu về sau làm ơn cho ngươi. 17 Vậy, khá coi chừng, chớ nói trong lòng rằng: Ấy nhờ quyền năng ta và sức lực của tay ta mà đoạt được những sản nghiệp nầy. 18 Hãy nhớ lại Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, vì ấy là Ngài ban cho ngươi sức lực đoạt được những sản nghiệp, để làm trọn sự giao ước Ngài đã thề cùng tổ phụ ngươi, y như Ngài đã làm ngày nay. 19 Nếu ngươi quên Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi mà theo các thần khác, hầu việc và quì lạy trước các thần ấy, thì ngày nay ta cáo quyết rằng: Các ngươi hẳn sẽ bị diệt mất! 20 Các ngươi sẽ bị diệt mất như những dân tộc kia mà Đức Giê-hô-va tuyệt diệt trước mặt các ngươi, bởi vì không nghe theo tiếng Giê-hô-va, Đức Chúa Trời của các ngươi.

Thật là một góc nhìn! Sự kiêu ngạo của Israel đã khiến họ không vâng lời các điều răn của Chúa, vì vậy Chúa đã dành bốn mươi năm để phát triển sự khiêm nhường và vâng phục của họ. Chúa đưa họ vào sa mạc để cho họ thấy họ dễ bị tổn thương như thế nào (và chúng ta cũng dễ bị tổn thương như thế nào). Hãy chú ý đến mối quan hệ giữa sự thịnh vượng và sự khiêm nhường, và giữa khó khăn và sự kiêu ngạo.

Ngay cả các vị cha sa mạc, một nhóm các tu sĩ trong Giáo hội sơ khai đã bỏ lại mọi thứ và tự nguyện đi vào sa mạc để tìm kiếm mối quan hệ sâu sắc hơn với Chúa, cũng đã phải vật lộn với cuộc chiến giữa sự kiêu ngạo và sự khiêm nhường. Thomas Merton đã kể một câu chuyện hữu ích về những người đàn ông đáng kính này: “Có một người anh em nọ được tất cả những người khác khen ngợi trước mặt Tu viện trưởng Anthony, nhưng khi vị trưởng lão thử thách anh ta, ông nhận thấy rằng anh ta không thể chịu đựng được việc bị xúc phạm. Rồi Tu viện trưởng Anthony nói: ‘Này người anh em, anh giống như một ngôi nhà có cánh cổng lớn và chắc chắn, nhưng bọn cướp lại tự do vào được qua tất cả các cửa sổ.’ *

Cả Israel lẫn các tổ phụ trong sa mạc đều không phải là những người đầu tiên phải đấu tranh với sức mạnh hủy diệt của sự kiêu ngạo – và chắc chắn họ cũng không phải là những người cuối cùng. Những thành công của chúng ta, thể hiện sức mạnh của chúng ta, sẽ quay lại và hủy hoại chúng ta nếu chúng ta không nhận ra thành công thực sự đến từ đâu. Tu viện trưởng Anthony dạy chúng ta rằng cánh cổng càng chắc chắn, thì cửa sổ càng lớn.

*Thomas Merton, Trí Tuệ Sa Mạc, New York: New Directions, 1960.

P 77

TUẦN 8

TÍNH CHÍNH TRỰC/SỰ LIÊM CHÍNH

Ngày 1

Đọc 1 Sa-mu-ên 12:1-4

Bấy giờ, Sa-mu-ên nói cùng cả Y-sơ-ra-ên rằng: Ta đã vâng theo mọi lời các ngươi nói cùng ta; ta đã lập một vua trên các ngươi;  rày vua ấy sẽ đi trước đầu các ngươi. Còn ta đã già, tóc bạc, các con trai ta ở cùng các ngươi. Ta đã đi trước đầu các ngươi từ khi ta còn thơ ấu cho đến ngày nay.  Vậy, ta đây; hãy làm chứng về ta tại trước mặt Đức Giê-hô-va và trước kẻ chịu xức dầu Ngài. Ta có bắt bò ai chăng? Bắt lừa ai chăng? Ta có lừa dối ai chăng? Hành hung cùng ai chăng? Ta có nhận của hối lộ nơi tay ai đặng vì nó mà nhắm mắt ta chăng? Ví bằng có làm vậy, ắt ta sẽ trả lại cho các ngươi.  Chúng đáp rằng: Ông không có lừa dối chúng tôi, không hành hung cùng chúng tôi, và không nhận lấy chi nơi tay ai hết. 

Sau khi khảo sát hàng ngàn người trên khắp thế giới và thực hiện hơn bốn trăm nghiên cứu trường hợp bằng văn bản, hai nhà nghiên cứu James Kouzes và Barry Posner đã xác định những đặc điểm được mong muốn nhất ở một nhà lãnh đạo. Trong hầu hết mọi cuộc khảo sát, sự trung thực hoặc tính chính trực được xác định thường xuyên hơn bất kỳ đặc điểm nào khác.

Điều đó thật hợp lý, phải không? Nếu mọi người sẽ đi theo ai đó, dù là trong trận chiến, kinh doanh hay mục vụ, họ muốn được đảm bảo rằng người lãnh đạo của họ đáng tin cậy. Họ muốn biết rằng người đó sẽ giữ lời hứa và thực hiện các cam kết.

Dựa trên nghiên cứu này, sự kính trọng cao độ của Israel dành cho Sa-mu-ên không có gì đáng ngạc nhiên. Trong bài phát biểu chia tay của mình, sau khi lãnh đạo Israel trong nhiều thập kỷ, Sa-mu-ên hứa sẽ trả lại bất cứ điều gì ông đã lấy một cách bất công từ bất cứ ai. Thật là một lời hứa! Ấn tượng hơn nữa là phản ứng của người dân: Không một người nào đứng lên để đòi hỏi bất cứ điều gì từ Sa-mu-ên.

Sự trung thực và liêm chính của Samuel thấm nhuần mọi lĩnh vực trong cuộc sống của ông. Hai đặc điểm này thẩm định cách mọi người đánh giá về ông. tài sản của ông, các giao dịch của ông và cách đối xử với những người yếu thế hơn. Samuel chịu trách nhiệm trước những người mà ông lãnh đạo. Ông mở lòng mình ra để mọi người mà ông từng lãnh đạo xem xét kỹ lưỡng. Kết quả của việc làm này, khả năng lãnh đạo của Samuel đã trở nên huyền thoại khi câu chuyện này được kể lại qua nhiều thế kỷ.

Tấm gương của Samuel kêu gọi mỗi chúng ta hãy giữ vững tiêu chuẩn liêm chính tương tự. Bất kể trách nhiệm lãnh đạo của bạn là gì, cho dù bạn đang phụ trách một doanh nghiệp trị giá hàng triệu đô la hay chỉ là một mục vụ nhỏ, hãy quản lý công việc của mình một cách trung thực. Hãy để cam kết cá nhân của bạn về sự liêm chính thể hiện trong những việc bạn làm hàng ngày. Khi bạn làm như vậy, bạn sẽ trở thành một nhà lãnh đạo mà người khác sẽ háo hức noi theo.

*Kouzes, James M., và Posner, Barry Z. Uy tín: Cách các nhà lãnh đạo đạt được và đánh mất nó, tại sao mọi người đòi hỏi điều đó. San Francisco: Jossey-Bass, 1993.

P79

Ngày 2

Sự Chính Trực và Bản Chất của Đức Chúa Trời

Có ai mà chúng ta có thể tin tưởng không? Con người thường xuyên làm chúng ta thất vọng, bởi vì thường có sự khác biệt giữa những gì họ nói và những gì họ sống. Nhưng Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ làm chúng ta thất vọng, bởi vì Ngài không bao giờ thay đổi. Lời hứa của Ngài đáng tin cậy như chính bản chất không thay đổi của Ngài. Hãy đọc Hê-bơ-rơ 13:8 để suy ngẫm về sự chính trực hoàn hảo của Đức Chúa Trời.

Đọc Hê-bơ-rơ 13:8

Đức Chúa Giê-su Christ hôm qua, ngày nay, và cho đến đời đời không hề thay đổi.

Bản chất của Đức Chúa Trời không bao giờ thay đổi. Chúa Giê-su Christ vẫn y như vậy hôm qua, hôm nay và mãi mãi. Tình yêu thương, lẽ thật và lòng tốt của Ngài không bị chi phối bởi hoàn cảnh hay điều kiện bên ngoài – chúng không bao giờ dao động. Vì vậy, bản chất của Đức Chúa Trời và những lời hứa Ngài đưa ra vô cùng xứng đáng với sự tin tưởng và cam kết của chúng ta. Ngài làm những gì Ngài đã nói, và giao ước tình yêu của Ngài luôn luôn đáng tin cậy.

Bởi vì Đức Chúa Trời không thể nói dối, nên Ngài là nguồn hy vọng đáng tin cậy nhất. Bản chất không thay đổi của Ngài là nền tảng của tất cả những lời hứa của Ngài. Bất cứ điều gì Ngài nói Ngài sẽ làm, nó chắc chắn được thực hiện. Và khi chúng ta hy vọng vào những lời hứa của Ngài, niềm hy vọng này trở thành một cái neo cho linh hồn, vừa vững chắc vừa an toàn (Hêb. 6:19). Hành động của Ngài hoàn toàn xuất phát từ bản chất của Ngài. Đức Chúa Trời không bao giờ thay đổi ý định của Ngài (1 Sa-mu-ên 15:29). Con người không thể nào thao túng, mua chuộc hay mặc cả với Đức Chúa Trời, bởi vì Ngài sẽ không bao giờ thỏa hiệp sự chính trực hoàn hảo của Ngài với những điều sai trật. Sứ đồ Gia-cơ dạy “phải thì nói phải, không thì nói không” (Gia-cơ 5:12). Đây là sự chính trực của tín nhân.

Chính Đức Chúa Trời đã làm chứng rằng Ngài không thay đổi (Ma-la-chi 3:6). Hãy suy ngẫm về bản chất bất biến của Đức Chúa Trời và so sánh điều này với bản chất hay thay đổi của con người. Bản chất hoàn hảo và kiên định của Đức Chúa Trời có ý nghĩa gì đối với mối quan hệ của bạn với Ngài? Có điều gì ngăn cản bạn tin cậy Ngài hơn không?

P 81

Ngày 3

Sự Chính Trực và Con Người Tôi

Mọi người đôi khi nói với chúng ta một điều nhưng lại sống một điều khác. Đức tính chính trực trong Kinh Thánh chỉ ra sự nhất quán giữa những gì bên trong và những gì bên ngoài, giữa niềm tin và hành vi, lời nói và cách làm, thái độ và hành động, giá trị và thực tiễn. Hãy đọc Ê-sai 6:1-7 để tìm hiểu thêm về ý nghĩa của sự chính trực.

Đọc Ê-sai 6:1-7

Về năm vua Ô-xia băng, tôi thấy Chúa ngồi trên ngôi cao sang, vạt áo của Ngài đầy dẫy đền thờ. 2 Những sê-ra-phin đứng bên trên Ngài; mỗi sê-ra-phin có sáu cánh, hai cái che mặt, hai cái che chân và hai cái dùng để bay. 3 Các sê-ra-phin cùng nhau kêu lên rằng: Thánh thay, thánh thay, thánh thay là Đức Giê-hô-va vạn quân! Khắp đất đầy dẫy sự vinh hiển Ngài! 4 Nhân tiếng kêu đó, các nền ngạch cửa rúng động, và đền đầy những khói. 5 Bấy giờ tôi nói: Khốn nạn cho tôi! Xong đời tôi rồi! Vì tôi là người có môi dơ dáy, ở giữa một dân có môi dơ dáy, bởi mắt tôi đã thấy Vua, tức là Đức Giê-hô-va vạn quân! 6 Bấy giờ một sê-ra-phin bay đến tôi, tay cầm than lửa đỏ mà đã dùng kiềm gắp nơi bàn thờ, 7 để trên miệng ta, mà nói rằng: Nầy, cái nầy đã chạm đến môi ngươi; lỗi ngươi được bỏ rồi, tội ngươi được tha rồi.

Khi tiên tri Ê-sai có một khải tượng về Đấng Tạo Hóa vinh hiển và đáng kính sợ của vũ trụ, ông đã bị choáng ngợp bởi sự thánh khiết của Đức Chúa Trời. R. C. Sproul bình luận về cuộc gặp gỡ của Ê-sai với sự thánh khiết của Đức Chúa Trời: “Bị hủy hoại có nghĩa là tan vỡ, bị gỡ rối. Điều mà Ê-sai đang diễn tả là điều mà các nhà tâm lý học hiện đại mô tả là trải nghiệm tan vỡ cá nhân. Tan vỡ có nghĩa chính xác như từ ngữ gợi ý, ‘tách rời’.” Tích hợp một cái gì đó có nghĩa là ghép các mảnh lại với nhau thành một tổng thể thống nhất. Từ “toàn vẹn”…

[gợi ý]

một người có cuộc sống trọn vẹn hoặc lành mạnh. Trong tiếng lóng hiện đại, chúng ta nói, “Anh ấy có tất cả mọi thứ đâu vào đấy.” Nhưng một người có cuộc sống hoàn hảo thì khác.

Trước sự tích hợp hoàn hảo của Chúa, Isaiah nhận ra nhu cầu sâu sắc về sự tái cấu trúc bản thân. Isaiah nhận ra chiều sâu tội lỗi của chính mình trong khi nhìn thấy sự thánh khiết hoàn hảo của Chúa, và ông thừa nhận những lĩnh vực mà ông đã phạm sai lầm.

Ông đã từ bỏ những cam kết của mình với tư cách là một thầy tế lễ và một nhà tiên tri. Nhưng cam kết của ông trong câu 5 và cuộc đời ông với tư cách là một nhà tiên tri trung thành chứng minh cho tất cả các nhà lãnh đạo thấy khả năng xây dựng một cuộc sống chính trực với sự giúp đỡ của Chúa.

*Sproul, R.C. Một Niềm Đam Mê Thánh Thiện. Nashville: Thomas Nelsonelog

P 83

Ngày 4

Sự chính trực và cách tôi suy nghĩ

Chính trực – phẩm chất – đạo đức – luân lý. Chúng ta thường sử dụng những từ này thay thế cho nhau và do đó làm mờ đi một số điểm khác biệt thiết yếu. Chính trực là gì? Nó khác với đạo đức hay luân lý như thế nào? Chúa Giê-su đã làm rõ những khái niệm quan trọng này trong Ma-thi-ơ 23:1-39. Xem Ma-thi-ơ 23:1-39 để đọc bài hôm nay.

Đọc Ma-thi-ơ 23:1-39

Bấy giờ Đức Chúa Jêsus phán cùng dân chúng và môn đồ Ngài rằng: 2 Các thầy thông giáo và người Pha-ri-si đều ngồi trên ngôi của Môi-se. 3 Vậy, hãy làm và giữ theo mọi điều họ đã bảo các ngươi; nhưng đừng bắt chước việc làm của họ, vì họ nói mà không làm. 4 Bọn ấy buộc những gánh nặng khó chịu, để trên vai người ta, còn mình thì không muốn động ngón tay vào. 5 Họ làm việc gì cũng cố để cho người ta thấy, mang cái thẻ bài da cho rộng, xủ cái tua áo cho dài; 6 ưa ngồi đầu trong đám tiệc, thích ngôi cao nhất trong nhà hội; 7 muốn người ta chào mình giữa chợ, và ưng người ta gọi mình bằng thầy! 8 Nhưng các ngươi đừng chịu người ta gọi mình bằng thầy; vì các ngươi chỉ có một Thầy, và các ngươi hết thảy đều là anh em. 9 Cũng đừng gọi người nào ở thế gian là cha mình; vì các ngươi chỉ có một Cha, là Đấng ở trên trời. 10 Cũng đừng chịu ai gọi mình là chủ; vì các ngươi chỉ có một Chủ, là Đấng Christ.

Chúa Giê-su gọi người Pha-ri-si là những kẻ giả hình sáu lần trong bài giảng này (câu 13, 15, 23, 25, 27, 29). Ngôn ngữ của Ngài cho thấy sự giận dữ của Ngài. Hãy lưu ý rằng mỗi câu có chứa từ “kẻ giả hình” đều bắt đầu bằng những từ: Khốn cho các ngươi. Trong đoạn này, Chúa Giê-su quở trách người Pha-ri-si vì nói một đằng làm một nẻo.

Trong nghiên cứu Ngày 1, chúng tôi phát hiện ra rằng tính chính trực – phẩm chất hoàn toàn trái ngược với sự giả tạo – là phẩm chất mà mọi người mong muốn nhất ở một nhà lãnh đạo. Những người Pha-ri-si đã không sống theo tiêu chuẩn đó. Ngày nay, khi nói về tính chính trực, chúng ta thường sử dụng các thuật ngữ khác có liên quan chặt chẽ như đạo đức và luân lý. Nhưng để hiểu sâu sắc khái niệm về tính chính trực, cần phải suy nghĩ thấu đáo về cả ba từ này. Mỗi từ đều có một ý nghĩa riêng biệt.


Khi được sử dụng đúng cách, chúng mang lại sự rõ ràng cho một yếu tố thiết yếu nhưng thường bị hiểu sai trong lãnh đạo:

Đạo đức đề cập đến một tiêu chuẩn được định nghĩa về đúng và sai, tốt và xấu. Đó là những gì người Pha-ri-si nói rằng họ tin là đúng.

Luân lý là một tiêu chuẩn sống về đúng và sai, tốt và xấu. Đó là những gì người Pha-ri-si thực sự đã làm.

Tính chính trực có nghĩa là “vững chắc, hoàn chỉnh, tích hợp”.

Ở mức độ mà đạo đức và luân lý của một người được tích hợp, người đó có tính chính trực. Ở mức độ mà đạo đức và luân lý của một người không được tích hợp, người đó thiếu tính chính trực. Hãy xem xét điều này theo một cách khác. Nếu Giăng nói với bạn rằng anh ta sẽ nói dối bạn, anh ta có đạo đức thấp. Nếu anh ta làm ăn theo cách đó, anh ta cũng có luân lý thấp. Giăng là người vô đạo đức và bất luân lý, nhưng anh ta có tính chính trực vì luân lý phù hợp với đạo đức. Nếu Giăng tuyên bố nói dối nhưng không nói dối, anh ta có luân lý, nhưng thiếu tính chính trực. Hãy suy nghĩ về điều đó. Bạn có thể có đạo đức cao hoặc thấp. Bạn có thể sống có đạo đức hoặc vô đạo đức. Nhưng nếu muốn có sự chính trực, bạn phải chọn đạo đức của mình và sống theo nó. Các nhà lãnh đạo nên cho những người muốn theo dõi biết họ đang dấn thân vào điều gì.

Một người tự xưng là Kitô hữu đưa ra một tuyên bố về đạo đức và cam kết với một chuẩn mực đạo đức nhất định. Vì vậy, để có sự chính trực, người đó phải sống theo đạo đức Kinh Thánh. Chúa Giê-su đã nói rõ ràng rằng lựa chọn tồi tệ nhất là lựa chọn giả hình.

P 85

Ngày 5

Tính chính trực và những việc tôi làm

Một nhà lãnh đạo thể hiện tính chính trực như thế nào? Phao-lô đã đưa ra cho Ti-mô-thê một số lời chỉ dẫn về lãnh đạo sẽ hữu ích cho tất cả chúng ta, và Howard và Bill Hendricks đưa ra một minh họa đầy ý nghĩa về tính chính trực trong hành động. Bài đọc hôm nay là 1 Ti-mô-thê 4:15-16.

Đọc 1 Ti-mô-thê 4:15-16

Hãy săn sóc chuyên lo những việc đó, hầu cho thiên hạ thấy sự tấn tới của con. Hãy giữ chính mình con và sự dạy dỗ của con; phải bền đỗ trong mọi sự đó, vì làm như vậy thì con và kẻ nghe con sẽ được cứu.

Rõ ràng là một kẻ đạo đức giả không đủ tư cách để hướng dẫn người khác đạt được phẩm chất cao hơn. Không ai tôn trọng người nói hay mà không làm theo luật. Những hành động của một nhà lãnh đạo sẽ có tác động lớn hơn đến những người mà người đó muốn lãnh đạo so với những lời nói của nhà lãnh đạo. Một người có thể quên đến chín mươi phần trăm những gì một nhà lãnh đạo nói, nhưng họ sẽ không bao giờ quên cách nhà lãnh đạo sống.

Bill Hendricks đã gặp một minh họa cho nguyên tắc này trong thời kỳ bùng nổ của thị trường bất động sản những năm 1980. Ông gặp một nhà phát triển đất đai tuyên bố đã lồng ghép những gì ông gọi là “các nguyên tắc kinh doanh theo Kinh Thánh” vào các giao dịch của mình. Nhưng khi thị trường lao dốc, ông ta đã bỏ trốn và để lại các nhà đầu tư phải gánh chịu hậu quả – và cả nợ nần.

Chìa khóa của sự chính trực này là gì? Để tìm ra câu trả lời ngắn gọn, hãy đọc các câu 5-7; sau đó chuyển sang các câu 20-24. Hãy suy ngẫm về điều này.

Một người bạn khác của Bill lại hoàn toàn trái ngược với người đầu tiên. Ông ta cũng là một nhà phát triển bất động sản. Ông ta cũng nói về việc tích hợp các nguyên tắc Kinh Thánh vào công việc kinh doanh của mình. Và khi thị trường sụp đổ, đế chế của ông ta cũng sụp đổ theo. Nhưng không giống như người đàn ông bỏ chạy, nhà phát triển bất động sản này, vì lương tâm, đã lập kế hoạch trả lại tiền cho các nhà đầu tư của mình (trang 67-69).*

Bạn muốn noi theo ai trong hai người này về mặt liêm chính? Đơn giản là không có gì có thể thay thế được một người đàn ông hoặc phụ nữ có phẩm chất giống Chúa Kitô một cách nhất quán.

Điều đó không có nghĩa là bất kỳ ai trong chúng ta sẽ hoàn hảo. Trên thực tế, Tân Ước không kêu gọi những nhà lãnh đạo hoàn hảo; nó kêu gọi những người là tấm gương về sự tiến bộ trong đức tin của họ. Phao-lô đã hướng dẫn Ti-mô-thê phải siêng năng tuân theo những lời dạy của Đức Chúa Trời. Ông khuyến khích Ti-mô-thê hãy dâng hiến trọn vẹn mình cho chúng (1 Ti-mô-thê 4:15). Đó cũng là lời khuyên hữu ích cho chúng ta ngày nay.

* Trích từ cuốn “Sắt mài sắt” của Howard Hendricks và William Hendricks. Bản quyền (c) 1995, Học viện Kinh thánh Moody Chicago. Nhà xuất bản Moody Press. Được sử dụng với sự cho phép.

87

TÍNH CHÍNH TRỰC (2)

Ngày 1

Đọc 1 Sa-mu-ên 12:1-7, 20-24

Bấy giờ, Sa-mu-ên nói cùng cả Y-sơ-ra-ên rằng: Ta đã vâng theo mọi lời các ngươi nói cùng ta; ta đã lập một vua trên các ngươi; 2 rày vua ấy sẽ đi trước đầu các ngươi. Còn ta đã già, tóc bạc, các con trai ta ở cùng các ngươi. Ta đã đi trước đầu các ngươi từ khi ta còn thơ ấu cho đến ngày nay. 3 Vậy, ta đây; hãy làm chứng về ta tại trước mặt Đức Giê-hô-va và trước kẻ chịu xức dầu Ngài. Ta có bắt bò ai chăng? Bắt lừa ai chăng? Ta có lừa dối ai chăng? Hành hung cùng ai chăng? Ta có nhận của hối lộ nơi tay ai đặng vì nó mà nhắm mắt ta chăng? Ví bằng có làm vậy, ắt ta sẽ trả lại cho các ngươi. 4 Chúng đáp rằng: Ông không có lừa dối chúng tôi, không hành hung cùng chúng tôi, và không nhận lấy chi nơi tay ai hết. 5 Người tiếp rằng: Đức Giê-hô-va chứng cho các ngươi; kẻ chịu xức dầu của Ngài cũng chứng rằng ngày nay các ngươi không tìm thấy gì trong tay ta. Chúng đáp: Nguyện Ngài làm chứng cho! 6 Sa-mu-ên nói cùng dân sự rằng: Đức Giê-hô-va là Đấng đã lập Môi-se và A-rôn, đem tổ phụ các ngươi ra khỏi xứ Ê-díp-tô. 7 Vậy bây giờ, hãy ra mắt trước mặt Đức Giê-hô-va, ta sẽ luận cùng các ngươi về hết thảy những việc công bình mà Đức Giê-hô-va đã làm cho các ngươi và cho tổ phụ các ngươi.

… Sa-mu-ên đáp cùng dân sự rằng: Chớ sợ chi. Thật các ngươi có làm mọi điều gian ác nầy; song chớ xây bỏ Đức Giê-hô-va, phải hết lòng phục sự Ngài, 21 chớ lìa bỏ Ngài đặng đi theo những hình tượng hư không, chẳng có ích chi, cũng không biết cứu; vì hình tượng chỉ là hư không mà thôi. 22 Đức Giê-hô-va vì cớ danh lớn mình, sẽ chẳng từ bỏ dân sự Ngài: chỉn thật, Đức Giê-hô-va đã định các ngươi làm dân sự của Ngài. 23 Còn ta đây, cũng chẳng phạm tội cùng Đức Giê-hô-va mà thôi cầu nguyện cho các ngươi. Ta sẽ dạy các ngươi biết con đường lành và ngay. 24 Chỉ hãy kính sợ Đức Giê-hô-va, lấy hết lòng trung tín phục sự Ngài; vì khá xem những việc lớn lao mà Ngài làm cho các ngươi là dường nào!

Hầu hết các khái niệm đều dễ hiểu hơn nếu chúng ta có thể thấy một mô hình. Sa-mu-ên là một trong những mô hình về tính chính trực vĩ ​​đại nhất trong Kinh Thánh. Chúng ta đã bắt đầu nghiên cứu về tính chính trực này với ông. Bây giờ, hãy dành một chút thời gian và xem lại đoạn Kinh Thánh mà chúng ta đã đọc vào ngày đầu tiên của loạt bài về tính chính trực này. Khi bạn đọc, hãy chú ý những điều sau:

1. Sa-mu-ên đã lãnh đạo Israel trong bao lâu (câu 1-2)?

2. Mỗi nhà lãnh đạo đều quyết định những thành tựu hoặc giá trị mà họ muốn được nhớ đến. Đối với một số người, đó có thể là thiên tài ra quyết định của họ; đối với những người khác, đó là số tiền họ đã tích lũy được; Đối với những người khác, đó là mức độ yêu mến hoặc kính trọng mà những người theo họ dành cho họ. Trong câu 3, Samuel đọc bản đánh giá của mình cho dân chúng nghe. Điều gì quan trọng đối với Samuel?

3. Đọc phản hồi của dân chúng đối với Samuel (câu 4-5). Điều này cho bạn biết gì về nhiệm kỳ lãnh đạo Israel của Samuel?

4. Chìa khóa cho sự chính trực này là gì? Để tìm ra câu trả lời ngắn gọn, hãy đọc câu 5-7; sau đó chuyển đến câu 20-24. Suy ngẫm về điều này. Dành vài phút suy ngẫm về những bài đọc này. Sau đó, trả lời câu hỏi: “Giá trị nào là động lực và kim chỉ nam giải thích cho

những năm tháng sống chính trực của Samuel?”

5. Hãy suy nghĩ về câu hỏi này: Cụ thể, kế hoạch của bạn là gì để phát triển cùng một quan điểm đã giúp Samuel sống đúng đắn trong suốt những năm tháng đó? Hãy dành thời gian suy nghĩ về quan điểm của riêng bạn về Chúa và vai trò của Ngài trong cuộc sống chính trực của bạn.

89

Ngày 2

Sự Chính Trực và Đức Chúa Trời Là Ai

Đã bao nhiêu lần bạn phải vật lộn với sự chính trực cá nhân của mình và quyết tâm làm tốt hơn? Chúa Giê-su biết rằng chúng ta sẽ phải đấu tranh với sự giả hình, vì vậy trong Ma-thi-ơ 6:1-34, Ngài đã đề cập đến một vấn đề cốt lõi mà chúng ta phải đấu tranh đến cùng nếu muốn nâng cao mức độ chính trực của mình. Bài đọc hôm nay là Ma-thi-ơ 6:1-34.

Hãy đọc Ma-thi-ơ 6:1-34

Hãy giữ, đừng làm sự công bình mình trước mặt người ta, cho họ đều thấy. Bằng không, thì các ngươi chẳng được phần thưởng gì của Cha các ngươi ở trên trời. 2 Vậy, khi ngươi bố thí, đừng thổi kèn trước mặt mình, như bọn giả hình làm trong nhà hội và ngoài đường, để được người ta tôn kính. Quả thật, ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi. 3 Song khi ngươi bố thí, đừng cho tay tả biết tay hữu làm việc gì, 4 hầu cho sự bố thí được kín nhiệm; và Cha ngươi, là Đấng thấy trong chỗ kín nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi. 5 Khi các ngươi cầu nguyện, đừng làm như bọn giả hình; vì họ ưa đứng cầu nguyện nơi nhà hội và góc đường, để cho thiên hạ đều thấy. Quả thật ta nói cùng các ngươi, bọn đó đã được phần thưởng của mình rồi. 6 Song khi ngươi cầu nguyện, hãy vào phòng riêng, đóng cửa lại, rồi cầu nguyện Cha ngươi, ở nơi kín nhiệm đó; và Cha ngươi, là Đấng thấy trong chỗ kín nhiệm, sẽ thưởng cho ngươi.

Sự chính trực đòi hỏi nhiều hơn là chỉ cam kết với chính nó. Nhiều lời hứa đầu năm mới (và những lần bị sa thải và bị truy tố) đã tạo ra những quyết tâm sâu sắc để sống chính trực. Chẳng phải mỗi chúng ta đã từng ngẩng cao đầu, nhắm mắt lại và nói: “Tôi sẽ sống nhất quán hơn theo các nguyên tắc của mình” hay sao?

Hãy cùng nhau tìm hiểu lời dạy của Chúa Giê-su về sự chính trực trong đoạn Kinh Thánh này. Hiểu biết và áp dụng một cách thấu đáo là bước đầu tiên rất lớn hướng tới sự chính trực.

Chúa Giê-su đã bảo chúng ta không nên làm gì trong câu 1?

Ngài đã đưa ra lý do gì để không làm điều đó?

Chúa Giê-su cảnh báo chống lại việc làm điều đúng đắn vì những lý do sai trái. Chúa Giê-su gọi những người thực hành loại đạo đức này là “kẻ đạo đức giả”. Hãy lưu ý rằng Ngài đã dùng từ này ba lần trong đoạn này.

Đoạn Kinh Thánh (câu 2, 5, 16). Ba lần người ta bị chỉ trích vì vi phạm sự chính trực bằng cách làm điều gì đó chỉ vì vẻ bề ngoài. Họ đã làm những việc tốt – nhưng không phải vì những lý do mà họ muốn người khác nghĩ rằng họ đang làm.

Tại sao những kẻ đạo đức giả này lại bố thí (câu 2), cầu nguyện (câu 5) và kiêng ăn (câu 16)?

Bởi vì họ thực sự là những kẻ đạo đức giả, bạn đoán xem điều gì sẽ xảy ra với những hành vi đúng đắn đó nếu không có ai quan sát?

Bạn sẽ hào hứng đến mức nào khi nói chuyện với họ?


Vì vậy, bản chất của sự đạo đức giả (thiếu chính trực) là hành vi phụ thuộc vào công chúng. Đó là hành động theo một cách khi có người quan sát nhưng lại theo một cách khác khi ở một mình. Thông thường, đây không phải là kiểu người mà hầu hết các bậc cha mẹ muốn con gái mình kết hôn; cũng không phải là kiểu lãnh đạo truyền cảm hứng cho những người theo dõi tận tâm.

Vậy thì, Chúa Giê-su đã gợi ý chúng ta nên làm gì? Hãy đọc các câu 4, 6, 17 và 18. Lưu ý câu nói được lặp lại trong cả ba câu. Chìa khóa của sự chính trực mà Chúa Giê-su muốn truyền đạt là những người theo Ngài sẽ sống theo tiêu chuẩn của Cha trên trời, Đấng không thay đổi và luôn hiện diện. Hãy chống lại cám dỗ nhảy múa theo điệu nhạc của mọi người bán hàng. Thay vào đó, hãy bước đi theo nhịp điệu vững chắc do Đức Chúa Trời Toàn Năng của chúng ta đặt ra. Thật vậy, hãy ghi nhớ thuật ngữ về phần thưởng, đọc các câu 19 đến 21, nơi Chúa Giê-su nhấn mạnh điểm mấu chốt của thông điệp.

Sự chính trực bao gồm việc sống theo một tiêu chuẩn và vì sự chấp thuận của một Đấng Phán Xét duy nhất. Con người và những tiêu chuẩn thay đổi thất thường của họ đến rồi đi. Cố gắng làm hài lòng tất cả họ, ở mức tốt nhất, sẽ khiến bạn phát điên và ở mức tệ nhất, sẽ biến bạn thành kẻ đạo đức giả. Nhưng Đức Chúa Trời không thay đổi và luôn hiện diện. Sống vì Ngài là nền tảng của sự chính trực – và nó mang lại phần thưởng đời đời.

91

Ngày 3

Sự chính trực và Tôi Là Ai

Ngay cả những người tận tâm nhất trong chúng ta cũng sẽ phạm sai lầm vào lúc nào đó. Cho dù chúng ta tận tụy hay trưởng thành đến đâu, chúng ta cũng sẽ tự hỏi: “Tôi phải làm gì khi tôi vi phạm cam kết của mình với Chúa và với sự chính trực của chính mình?” Đa-vít đã thể hiện điều mà một người tin kính làm khi đối mặt với thất bại của chính mình. Hãy đọc Thi Thiên 32:1-11 và suy ngẫm lời cầu nguyện ăn năn của Đa-vít.

Đọc Thi Thiên 32:1-11

Phước thay cho người nào được tha sự vi phạm mình! Được khỏa lấp tội lỗi mình!  Phước thay cho người nào Đức Giê-hô-va không kể gian ác cho, Và trong lòng không có sự giả dối! 3 Khi tôi nín lặng, các xương cốt tôi tiêu-tàn, Và tôi rên siếc trọn ngày; Vì ngày và đêm tay Chúa đè nặng trên tôi; Nước bổ thân tôi tiêu hao như bởi khô hạn mùa hè.  Tôi đã thú tội cùng Chúa, không giấu gian ác tôi; Tôi nói: Tôi sẽ xưng các sự vi phạm tôi cùng Đức Giê-hô-va; Còn Chúa tha tội ác của tôi.  Bởi cớ ấy phàm người nhân đức đều cầu nguyện cùng Chúa trong khi có thể gặp Ngài; Quả thật, trong lúc có nước lụt lan ra, thì sẽ chẳng lan đến người.  Chúa là nơi ẩn núp tôi; Chúa bảo hộ tôi khỏi sự gian truân; Chúa lấy bài hát giải cứu mà vây phủ tôi.  Ta sẽ dạy dỗ ngươi, chỉ cho ngươi con đường phải đi; Mắt ta sẽ chăm chú ngươi mà khuyên dạy ngươi.  Chớ như con ngựa và con la, là vật vô tri; Phải dùng hàm khớp và dây cương mới cầm chúng nó được, Bằng chẳng, chúng nó không đến gần ngươi. Kẻ ác có nhiều nỗi đau đớn; Nhưng người nào tin cậy nơi Đức Giê-hô-va, sự nhân từ vây phủ người ấy. Hỡi người công bình, hãy vui vẻ và hớn hở nơi Đức Giê-hô-va! Ớ các người có lòng ngay thẳng, hãy reo mừng!

Chính Chúa đã gọi Đa-vít là người có tấm lòng chính trực (1 Các Vua 9:4), hoàn toàn tận tụy với Chúa (11:4) và hoàn toàn vâng theo Chúa (11:6). Các Thi Thiên của Đa-vít dạy về sự vâng phục Chúa. Nhưng làm thế nào mà người viết Thi Thiên, người phạm tội, lại có thể là một tấm gương về sự chính trực? Đa-vít có sự chính trực bởi vì ông luôn giữ vững cùng một tiêu chuẩn. Khi ông viết về tiêu chuẩn đó, ông thực sự có ý đó. Khi phạm lỗi, ông gọi đó là tội lỗi – ông không bao giờ che đậy, bào chữa hay xem nhẹ nó. Thi thiên 32, 40 và 51 cho thấy tội lỗi của Đa-vít đã làm tan nát trái tim ông. Ông cầu xin sự tha thứ. Ông chấp nhận sự trừng phạt. Ông học hỏi và trưởng thành.

Điều đó có biện minh cho tội lỗi của Đa-vít không? Không! Câu chuyện của Đa-vít có cho phép người lãnh đạo ngày nay phạm tội không? Chắc chắn là không. Nhưng sự chính trực cũng không đòi hỏi sự hoàn hảo. Ngay cả những người có đạo đức nhất cũng vẫn có thể phạm sai lầm. Sự chính trực không đảm bảo một cuộc sống hoàn hảo, nhưng nó đòi hỏi một cuộc sống hài hòa. Những người chính trực có một trung tâm đạo đức điều chỉnh hành vi của họ. Khi họ vi phạm trung tâm đạo đức đó, họ nhận ra sự vi phạm đó là tội lỗi và coi đó là một sự sai lệch. Họ thú nhận, bồi thường, tìm kiếm sự tha thứ và tái khẳng định tiêu chuẩn.

Đa-vít sẽ rất phẫn nộ nếu ông biết rằng mọi người đang dùng thất bại của ông để biện minh cho tội lỗi của chính họ. Lời cầu nguyện ăn năn của ông giúp cho các người chăn bầy thấy phải làm gì khi họ vi phạm cam kết với các tiêu chuẩn của Chúa và muốn thiết lập lại sự chính trực của mình.

93

Tính chính trực và cách tôi suy nghĩ

Tính chính trực của Samuel đặt ra một thách thức cho mọi nhà lãnh đạo. Một cái nhìn ngắn gọn về tính cách của ông ấy sẽ rất bổ ích cho tất cả chúng ta. Hãy đọc hồ sơ tính cách của ông ấy để hiểu thêm về hệ thống giá trị đã truyền cảm hứng cho nhà lãnh đạo vĩ đại này.

                                 SA-MU-ÊN

Ngay cả ở Israel cổ đại, những nhà lãnh đạo kính sợ Chúa cũng rất khó tìm. Samuel, một trong những nhà lãnh đạo vĩ đại nhất của quốc gia đó, là một trong số ít người như vậy. Cuộc đời ông phản ánh câu chuyện về mối quan hệ mật thiết giữa Chúa và con người. Mẹ của Samuel đã đưa ông đến đền thờ khi ông còn nhỏ, và ông sống ở đó với Hê-li, vị thượng tế. Qua nhiều năm, khi Samuel quan sát nam nữ dâng sự thờ phượng lên Đức Chúa Trời, ông đã hiểu thấu đáo ý nghĩa của việc dân Israel là dân của Đức Chúa Trời.

Một trong những khoảnh khắc định hình cuộc đời Samuel xảy ra khi ông còn nhỏ: Đức Chúa Trời giao cho ông nhiệm vụ quở trách Eli. Samuel sợ không dám kể cho Eli về khải tượng đó (1 Samuel 3:15), nhưng ông đã tiết lộ tất cả các chi tiết như đã được dặn dò. Ngay từ khi còn nhỏ, Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho vị thẩm phán và tiên tri tương lai này những thử thách của vai trò lãnh đạo. Samuel yêu mến Đức Chúa Trời và ngay từ thời thơ ấu đã bắt đầu phát triển lòng can đảm và niềm tin vững chắc mà ông sẽ cần trong những ngày khó khăn khi phục vụ Israel. 1 Samuel 3:19-4:1 mô tả ảnh hưởng ban đầu của Samuel với tư cách là người lãnh đạo tin kính của Israel.

Sa-mu-ên cũng giữ chức quan xét của Israel (7:15-17). Ông đi khắp Israel để giải quyết các tranh chấp giữa dân chúng. Sự chính trực mà ông thể hiện khi đảm nhiệm vị trí quyền lực này được chứng minh bằng lời thách thức mà ông đưa ra gần cuối đời cho những người mà ông đã phục vụ trong nhiều năm (121-125). Ông mời bất cứ ai mà ông đã lừa dối hoặc làm hại hãy đến trình diện và hứa sẽ khắc phục tình hình. Sự hưởng ứng nhất trí (câu 4) là một lời chứng hùng hồn, đặc biệt là khi đến từ chính dân chúng.

Nhưng Sa-mu-ên có lẽ được nhớ đến nhiều nhất với vai trò là người tạo ra và phế truất vua của Israel. Vâng lời Đức Chúa Trời, Sa-mu-ên đã xức dầu cho Sau-lơ làm vua đầu tiên của Israel. Nhưng sau đó ông nói với Saul rằng vương quốc của ông sẽ không tồn tại lâu dài vì ông đã không giữ lời răn dạy của Chúa (13:14). Ngay cả khi Saul còn là vua, Samuel vẫn thực sự đóng vai trò là người lãnh đạo về mặt tinh thần và đạo đức của Israel:

Quan điểm về lãnh đạo của Samuel được thể hiện qua sự phản đối của ông đối với yêu cầu có vua của Israel (8:10-17). Hãy so sánh mô tả đó với cách hành xử của Samuel, người đã phục vụ với tinh thần cho đi với tư cách là người lãnh đạo của Israel. Samuel nhận ra tầm quan trọng của sự lãnh đạo phục vụ và cảnh báo về những nguy hiểm của một kiểu lãnh đạo tự định nghĩa mình bằng đặc quyền và quyền lực để sống dựa trên nỗ lực của những người được lãnh đạo.

Samuel là một nhà lãnh đạo vĩ đại bởi vì ông hiểu lãnh đạo là một cơ hội để phục vụ mọi người và nâng cao chất lượng cuộc sống của họ. Ông ghét một kiểu lãnh đạo sử dụng quyền lực của mình để bóc lột những người được lãnh đạo vì lợi ích cá nhân và địa vị.

Đối với Samuel, lãnh đạo là một sự quản lý, một trách nhiệm, một vinh dự. Ông thể hiện sự chính trực bởi vì ông không có ý định thể hiện sự chính trực. Ông trung thực bởi vì ông không có ý định được biết đến như một người trung thực. Ông công bằng và chỉ vì ông không nghĩ đến việc xây dựng danh tiếng của mình như một người trung thực và công chính. Ông nghĩ đến việc tôn vinh Chúa và phục vụ dân Chúa. Ông không sống để xây dựng danh tiếng. Tiếng gọi cao cả và sự tập trung của ông đã dẫn đến những điều đó. Để nghiên cứu sâu hơn, hãy xem lời Chúa Giê-su trong Ma-thi-ơ 6:1-19, nơi Chúa Giê-su dạy các môn đệ nguyên tắc quan trọng đã hướng dẫn Sa-mu-ên sống một cuộc đời chính trực.

96

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập bình luận!
Vui lòng nhập tên