Trang Chủ KINH THÁNH Chúa đi trên mặt biển

Chúa đi trên mặt biển

9
0
SHARE

Đến chiều, môn đồ xuống nơi bờ biển, 17 và vào trong một chiếc thuyền, sang thẳng bờ bên kia, hướng về thành Ca-bê-na-um. Trời chợt tối, mà Đức Chúa Jêsus còn chưa đến cùng các môn đồ. 18 Gió thổi ào ào, đến nỗi biển động dữ dội. 19 Khi các môn đồ đã chèo ra độ chừng hai mươi lăm hay là ba mươi ếch-ta-đơ, thấy Đức Chúa Jêsus đi trên mặt biển, gần tới chiếc thuyền, thì sợ hãi. 20 Nhưng Ngài phán rằng: Ấy là ta đây, đừng sợ chi! 21 Bấy giờ, môn đồ muốn rước Ngài vào thuyền; tức thì chiếc thuyền đậu vào bờ, là nơi định đi. (Giăng 6:16=21)

Việc Chúa Jêsus đi bộ trên mặt biển vào canh tư để đến với thuyền con của các môn đồ đã được ba sách Tin lành Ma-thi-ơ (chương 14), Tin Lành Mác (chương 6) và Tin lành Giăng ghi lại ở đây.

Tại sao sứ đồ Giăng chọn việc quyền năng nầy của Chúa Jêsus để ghi lại? Có thể áp dụng như sau:

Thuyền tượng trưng Hội thánh. Thuyền đi trên biển động là Hội Thánh đang trải qua dòng đời náo động. Do Satan xúi giục, thế giới tấn công Hội Thánh. Ma-thi-ơ nói là vào canh tư, khoảng 2 giờ đến 4 giờ sáng, Chúa Jesus đi bộ trên biển đến với môn đồ. Mác 6:48 chép, “Ngài thấy môn đồ chèo khó nhọc lắm, vì gió ngược. Lối canh tư đêm ấy, Ngài đi bộ trên biển mà đến cùng môn đồ; và muốn đi trước.” Tại sao Chúa có vẻ không muốn lên thuyền mà muốn đi theo hướng đi của Ngài? Có lẽ Ngài thấy các môn đồ tự tung tự tác, tư biên tự diễn công việc quản lý Hội thánh, nên Chúa không muốn xen vào. Nhưng khi Ngài đến gần, họ tưởng Ngài là con ma và la lên cách hoảng sợ.

Giăng muốn cho chúng ta thấy Chúa muốn bày tỏ là dân Chúa trong Hội Thánh không nhận biết Ngài, họ không quen biết Ngài. Tiến sĩ A.W. Tozer của Hội Phước Âm Liên Hiệp (C.M.A.) có nói, “Giả như ngày nay Chúa bước vào các cuộc hội nghị Kinh Thánh của chúng ta. Chúng ta sẽ hỏi “Ông là ai vậy”. Ngày nay Hội Thánh rất quen biết và thông thạo văn tự Kinh thánh, nhưng lại ít quen biết Chúa là Tác Giả của Kinh Thánh. Ngài có phán với anh em mỗi ngày không? Hay là vì bản ngã anh em quá mạnh, anh em chỉ luôn luôn sống trong tư tuởng của mình và không hề nghe tiếng của Chúa phán một lời nào với anh em trong lòng mình mỗi ngày?

Điều lạ lùng là làm sao sứ đồ Giăng lại viết: “Bấy giờ, môn đồ muốn rước Ngài vào thuyền; tức thì chiếc thuyền đậu vào bờ, là nơi định đi.” Đương nhiên là họ cần mời Chúa lên thuyền, chứ làm sao Giăng lại chép “muốn rước Ngài vào thuyền”? “Muốn rước Ngài” là tình nguyện, là sẵn sàng, và cũng có thể chọn cách ngược lại. Chúa không bao giờ cưỡng bách bước vào can thiệp nếp sống gia đình hay nếp sống Hội Thánh của anh em, nếu anh em không mời Ngài. Ngài chờ đợi anh em dâng cho Ngài quyền lãnh đạo, quyền chủ trị mà anh em đang nắm trên cơ nghiệp của Ngài.

Chúng ta đọc lại “Vậy, họ muốn rước Ngài vào thuyền, tức thì thuyền đến bờ là nơi định đi”. Thuyền sẽ cặp bờ ngay vào ngày Chúa tái lâm. Như vậy là quá trễ. Tôi tin rằng ngày nào toàn thể Hội Thánh chung nhìn nhận quyền lãnh đạo của Chúa, Ngài mới được tôn cao là Đầu của Hội thánh.
Đó là dấu hiệu mà Chúa đã bày tỏ cho chúng ta trong việc Ngài đi trên mặt biển.

(Minh Khải – Tiền Giang)

SHARE
Bài trướcGiải Kinh – bài 4

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập bình luận!
Vui lòng nhập tên