
NHẬP ĐỀ
Phao-lô viết thư này xuất phát từ các lý do mục vụ quan trọng sau:
- Khích lệ các tín hữu đang chịu bắt bớ: Hội thánh tại Tê-sa-lô-ni-ca lúc bấy giờ đang đối diện với sự bách hại dữ dội từ cộng đồng xung quanh. Phao-lô viết thư để củng cố đức tin, khích lệ họ tiếp tục đứng vững và giữ lòng trung thành với Chúa giữa những gian nan thử thách.
- Giải đáp những thắc mắc về sự tái lâm của Đấng Christ: Một vấn đề quan trọng gây xao xuyến trong hội thánh là việc một số tín hữu qua đời trước khi Chúa Giê-su tái lâm. Phao-lô viết thư để giải thích rõ ràng về hy vọng của sự phục sinh, khẳng định rằng những người đã qua đời trong Chúa cũng sẽ được gặp Ngài khi Ngài trở lại, nhằm đem lại sự an ủi cho cộng đồng.
- Chỉnh đốn nếp sống và đạo đức: Phao-lô nhấn mạnh tầm quan trọng của việc sống thánh khiết và làm việc siêng năng. Ông muốn chỉnh đốn những người có tư tưởng thụ động, bỏ bê công việc hàng ngày vì quá tập trung vào sự mong đợi ngày Chúa tái lâm mà quên đi bổn phận trong đời sống thực tại.
- Củng cố niềm tin về sự kêu gọi: Ông muốn khẳng định lại tình yêu thương của mình đối với hội thánh và củng cố niềm tin của họ vào sứ điệp Tin Lành mà ông đã truyền giảng trước đó, giúp họ tránh xa những ảnh hưởng tiêu cực của ngoại giáo.
PART 1.Hỡi anh em, về thời và kỳ, thì không cần viết cho anh em; 2 vì chính anh em biết rõ lắm rằng ngày của Chúa sẽ đến như kẻ trộm trong ban đêm vậy. 3 Khi người ta sẽ nói rằng: Bình hòa và an ổn, thì tai họa thình lình vụt đến, như sự đau đớn xảy đến cho người đàn bà có nghén, và người ta chắc không tránh khỏi đâu. 4 Nhưng, hỡi anh em, anh em chẳng phải ở nơi tối tăm, nên nỗi ngày đó đến thình lình cho anh em như kẻ trộm. 5 Anh em đều là con của sự sáng và con của ban ngày. Chúng ta không phải thuộc về ban đêm, cũng không phải thuộc về sự mờ tối. 6 Vậy, chúng ta chớ ngủ như kẻ khác, nhưng phải tỉnh thức và dè giữ. 7 Vì kẻ ngủ thì ngủ ban đêm, kẻ say thì say ban đêm. 8 Nhưng chúng ta thuộc về ban ngày, nên hãy dè giữ, mặc áo giáp bằng đức tin và lòng yêu thương, lấy sự trông cậy về sự cứu rỗi làm mão trụ. 9 Vì Đức Chúa Trời chẳng định sẵn cho chúng ta bị cơn thạnh nộ, nhưng cho được sự giải cứu bởi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta, 10 là Đấng đã chết vì chúng ta, hầu cho chúng ta hoặc thức hoặc ngủ, đều được đồng sống với Ngài. 11 Vậy thì anh em hãy khuyên bảo nhau, gây dựng cho nhau, như anh em vẫn thường làm.
PART 2.
12 Hỡi anh em, xin anh em kính trọng kẻ có công khó trong vòng anh em, là kẻ tuân theo Chúa mà chỉ dẫn và dạy bảo anh em. (Heb. 13:17. Hãy vâng lời kẻ dắt dẫn anh em và chịu phục các người ấy, bởi các người ấy tỉnh thức về linh hồn anh em) 13 Hãy lấy lòng rất yêu thương đối với họ vì cớ công việc họ làm. Hãy ở cho hòa thuận với nhau. 14 Nhưng, hỡi anh em, xin anh em hãy răn bảo những kẻ ăn ở bậy bạ, yên ủi những kẻ ngã lòng, nâng đỡ những kẻ yếu đuối, phải nhịn nhục đối với mọi người. 15 Hãy giữ, đừng có ai lấy ác báo ác cho kẻ khác; nhưng hãy tìm điều thiện luôn luôn, hoặc trong vòng anh em, hoặc đối với thiên hạ. 16 Hãy vui mừng mãi mãi, 17 cầu nguyện không thôi, 18 phàm làm việc gì cũng phải tạ ơn Chúa; vì ý muốn của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Jêsus Christ đối với anh em là như vậy.
LÝ DO TẠ ƠN CHÚA:
- Biết rằng Chúa đang kiểm soát mọi sự.
- Tạ ơn Chúa vì biết Ngài là ai?
Thi thiên 103:1-4 , Hỡi linh hồn ta, khá ngợi khen Đức Giê-hô-va! Mọi điều gì ở trong ta hãy ca tụng danh thánh của Ngài! 2 Hỡi linh hồn ta, hãy ngợi khen Đức Giê-hô-va, Chớ quên các ân huệ của Ngài. 3 Ấy là Ngài tha thứ các tội ác ngươi, Chữa lành mọi bịnh tật ngươi, 4 Cứu chuộc mạng sống ngươi khỏi chốn hư nát, Lấy sự nhân từ và sự thương xót mà làm mão triều đội cho ngươi. - 19 Chớ dập tắt Thánh Linh; 20 chớ khinh dể các lời tiên tri; 21 hãy xem xét mọi việc, điều chi lành thì giữ lấy. 22 Bất cứ việc gì tựa như điều ác, thì phải tránh đi.
PART 3
23 Nguyền xin chính Đức Chúa Trời bình an khiến anh em nên thánh trọn vẹn, và nguyền xin tâm thần, linh hồn, và thân thể của anh em đều được giữ vẹn, không chỗ trách được, khi Đức Chúa Jêsus Christ chúng ta đến! 24 Đấng đã gọi anh em là thành tín, chính Ngài sẽ làm việc đó.
GIẢI THÍCH
Câu 1 và 23: (Ngày). Chúa Jesus đến. Câu hỏi là chúng ta có trông mong gặp Chúa không? Suy ngẫm câu chuyện:
Bác sĩ người Anh đến nhà một bệnh nhân để khám bệnh. Vị bác sĩ này có thói quen dẫn theo một chú chó con. Ông để nó bên ngoài hành lang và bước vào nhà của bệnh nhân. Người nhà của bệnh nhân đóng cửa lại.
Bệnh nhân: tôi sắp chết rồi, ông có biết sau khi chết tôi sẽ về đâu?
Bác sĩ suy nghĩ để tìm câu trả lời thích hợp thì nghe tiếng con chó đang cọ vào cánh cửa đòi vào nhà, ông từ tốn hỏi lại:
-Ông có biết tại sao con chó của tôi đòi vào bên trong nhà của ông?
-Vì nó biết có ông ở bên trong.
-Đúng rồi, thế này nhé. Con chó hoàn toàn không biết bên trong căn nhà ông có gì, nó chưa từng vào đây. Nhưng nó muốn vào vì nó biết bên trong có tôi là chủ của nó. Cũng vậy Cơ đốc nhân trước khi chết chưa bao giờ vào thiên đàng, và cũng không biết rõ trên thiên đàng như thế nào, nhưng Cơ đốc nhân muốn vào đó vì biết rằng khi về thiên đàng thì sẽ được gặp ai.
Người bệnh nghe xong nở nụ cười và thở hơi thở cuối cùng về bên kia thế giới.
Câu 11: khuyên bảo nhau, gây dựng nhau: Mục sư Billy Graham trên đường đến London bằng tàu lửa để chuẩn bị cho một chiến dịch truyền giảng lớn. Lúc bấy giờ ông đã nổi tiếng khắp các châu lục về ân tứ truyền giảng Phúc Âm. Trên chuyến tàu ấy ông gặp một nhà truyền giáo khác ở nước ngoài trở về. Nhà truyền giáo này không nổi tiếng và ít được người khác biết đến. Hai người trò chuyện với nhau, và Billy Graham chân thành hỏi thăm về các chi tiết liên quan đến công tác của nhà truyền giáo kia. Nhà truyền giáo này lấy làm lạ vì Billy Graham không tỏ ra khoe khoang về bản thân. Lúc kết thúc cuộc nói chuyện, nhà truyền giáo hỏi Billy Graham:– Ông muốn tôi cầu nguyện cho ông điều gì? Billy Graham trả lời:
– Anh hãy cầu nguyện cho tôi luôn là một người khiêm nhường.
Câu 12:
Tôn trọng kẻ có công khó trong vòng anh em. Hãy trả lời các câu hỏi này:
Ai đã nhờ ơn Chúa xây ngôi thánh đường này, để chúng ta được ngồi đây thờ phượng
Chúa? Người đó xứng đáng nhận được sự tôn trọng, sự cầu thay, hậu thuẫn và hỗ
trợ từ chúng ta.
Bố cục được xây dựng xoay quanh chủ đề cốt lõi của phân đoạn: Sẵn sàng đón Chúa tái lâm với nếp sống thánh hóa toàn vẹn, chia thành 3 ý chính theo trình tự nội dung của Kinh Thánh:
Ý 1: Hiểu rõ bản chất ngày Chúa đến – Không bị bất ngờ như kẻ ở trong bóng tối (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:1-11)
Nội dung cốt lõi: Phân đoạn mở đầu bằng lời nhắc nhở Sứ đồ Phao-lô về sự bất ngờ của ngày Chúa quang lâm, đồng thời phân biệt rõ trạng thái của người tin Chúa với người không tin.
- Đối với người không tin Chúa: Ngày Chúa đến giống như kẻ trộm đột nhập ban đêm, đến bất ngờ đúng lúc họ tuyên bố có “hòa bình và an ninh”, mang đến sự hủy diệt không thể tránh khỏi, giống như cơn đau chuyển dạ của người phụ nữ mang thai (câu 2-3).
- Đối với người tin Chúa: Chúng ta là con của ánh sáng, không thuộc về bóng tối, vì vậy ngày Chúa đến sẽ không thể làm chúng ta bất ngờ. Thay vì ngủ mê hay say sưa với những dục vọng thế gian, tín hữu được kêu gọi tỉnh thức, tiết độ, mặc áo giáp đức tin, tình yêu thương và mũ bảo hộ là hy vọng cứu rỗi (câu 4-9).
- Bài học áp dụng: Tín hữu luôn giữ tinh thần cảnh giác, không buông xuôi theo lối sống vô tâm của thế gian, luôn nhớ rằng Chúa có thể đến vào bất kỳ lúc nào (hoặc chúng ta có thể qua đời bất cứ lúc nào – bước vào trong sự hiện diện của Chúa)
Ý 2: Nếp sống cộng đoàn của người tin Chúa – Yêu thương, phục vụ và sống đúng ý Ngài (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:12-22)
Nội dung cốt lõi: Sau khi nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tỉnh thức chờ đón Chúa, Phao-lô đưa ra các nguyên tắc sống trong hội thánh để mọi tín hữu luôn sẵn sàng cho ngày Ngài đến.
- Trách nhiệm đối với lãnh đạo hội thánh: Kính trọng, yêu thương những người đang làm việc vất vả để hướng dẫn, chăn dắt mình (câu 12-13).
- Trách nhiệm đối với anh em đồng đạo: Khuyên nhủ kẻ lười biếng, khích lệ người ngã lòng, nâng đỡ kẻ yếu đuối, kiên nhẫn với mọi người, không bao giờ lấy ác báo ác mà luôn tìm cách làm điều tốt (câu 14-15).
- Nếp sống cá nhân thánh hóa: Vui mừng luôn, cầu nguyện không ngừng, cảm tạ Chúa trong mọi hoàn cảnh; không dập tắt Thánh Linh, xem xét mọi việc để giữ lại điều tốt, tránh mọi hình thức gian ác (câu 16-22).
- Bài học áp dụng: Nếp sống chờ đón Chúa không phải là nếp sống cá nhân biệt lập, mà thể hiện rõ qua mối quan hệ yêu thương, phục vụ trong cộng đoàn hội thánh, đáp ứng đúng ý muốn của Đức Chúa Trời.
Ý 3: Sự thánh hóa toàn vẹn – Được Đức Chúa Trời giữ gìn cho ngày Chúa quang lâm (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:23)
Nội dung cốt lõi: Kết thúc phân đoạn bằng lời cầu nguyện của Phao-lô, nhấn mạnh rằng sự sẵn sàng đón Chúa không đến từ sức mạnh của con người, mà đến từ công việc thành tín của Đức Chúa Trời.
- Đấng thực hiện sự thánh hóa là chính Đức Chúa Trời bình an: Ngài không chỉ tha thứ tội lỗi, mà còn khiến tín hữu nên thánh trọn vẹn, biến đổi toàn bộ con người.
- Sự thánh hóa bao gồm mọi khía cạnh của con người: Tâm thần (phần kết nối con người với Đức Chúa Trời), linh hồn (phần bản ngã, cảm xúc, ý chí) và thân thể (thể xác, hành vi bên ngoài) đều được giữ vẹn toàn, không có chỗ trách được.
- Mục đích của sự thánh hóa: Để khi Đức Chúa Jesus Christ quang lâm, tín hữu được đứng trước mặt Ngài một cách trong sạch, xứng đáng được hưởng sự cứu rỗi vĩnh cửu.
- Bài học áp dụng: Tín hữu luôn trông cậy vào thành tín của Đức Chúa Trời, thay vì tự lực để sống thánh, đồng thời phối hợp với công việc của Thánh Linh trong mình để giữ gìn mọi khía cạnh của cuộc sống cho đến ngày Chúa đến.
Ý nghĩa của Tê-sa-lô-ni-ca 5:7-8
Phao-lô dùng phép ẩn dụ tương phản giữa “ban đêm” và “ban ngày” để phân biệt hai nhóm người và thái độ sống của họ:
- Ban đêm tượng trưng cho sự tối tăm thuộc linh, tội lỗi, thiếu sự hiểu biết về chân lý của Chúa, là môi trường của những người không nhận biết Đức Chúa Trời.
- Ban ngày tượng trưng cho sự sáng, chân lý, sự công chính của Đấng Christ, là đặc tính của những người đã tin nhận Ngài (được gọi là “con của sự sáng, con của ban ngày” theo câu 5).
Cụm “kẻ ngủ thì ngủ ban đêm” không chỉ nói về giấc ngủ vật lý, mà mang nghĩa bóng về sự thờ ơ, lờ đờ thuộc linh: những người sống trong sự tối tăm không tỉnh thức, không nhận ra tình trạng hư mất của mình, không sẵn sàng cho ngày Chúa đến. Ngược lại, những người thuộc về ban ngày phải có thái độ ngược lại: dè giữ, tỉnh thức, mặc “áo giáp” thuộc linh để sẵn sàng chờ đợi ngày Chúa tái lâm.
Tại sao Phao-lô viết “kẻ say thì say ban đêm”?
Cụm từ này vừa phù hợp với thực tế cuộc sống, vừa mang sâu sắc nghĩa bóng thuộc linh, giải thích như sau:
- Phù hợp với thực tế văn hóa cổ đại Trong thời kỳ Phao-lô viết thư, việc uống rượu say xỉn thường chỉ xảy ra vào ban đêm, khi mọi người tổ chức tiệc tùng, vui chơi, tránh sự xem xét, phán xét của công chúng vào ban ngày. Ngay cả trong các xã hội Do Thái và Hy Lạp cổ, người say xỉn xuất hiện vào ban ngày là điều đáng xấu hổ, rất hiếm gặp. Phao-lô lấy một quan sát thực tế mà mọi người đều hiểu rõ để làm nền tảng cho bài học thuộc linh.
- Nghĩa bóng thuộc linh: sự mất kiểm soát trong sự tối tăm Tương tự như “ngủ”, “say” cũng là một ẩn dụ:
- “Say” vật lý là trạng thái mất kiểm soát bản thân, không tỉnh táo, không nhận thức được hành động của mình. Phao-lô dùng điều này để mô tả những người không tin Chúa, sống trong sự tối tăm thuộc linh: họ bị những dục vọng, tội lỗi chi phối, mất khả năng phán xét đúng sai, sống vô trách nhiệm với cuộc đời thiêng liêng của mình.
- Việc họ “say ban đêm” tượng trưng cho những hành động tội lỗi, sống buông thả chỉ diễn ra trong sự che giấu của bóng tối, xa rời ánh sáng chân lý của Chúa. Phao-lô cũng nhấn mạnh trong thư Ê-phê-sô 5:18: “Và đừng có say rượu, vì điều ấy đem đến sự đàng điếm, nhưng hãy được đầy dẫy Thánh Linh”, ngược lại người tín đồ phải được điều khiển bởi Thánh Linh, chứ không bị bất cứ điều gì trên đất làm nô lệ cho tâm trí mình.
- Làm nổi bật trách nhiệm của người thuộc về ban ngày Bằng cách đối lập hành động “say, ngủ ban đêm” của người ngoài Chúa với lối sống của tín hữu, Phao-lô nhấn mạnh rằng những người thuộc về ban ngày không thể sống theo kiểu của kẻ thuộc về đêm. Thay vì buông thả, mất tỉnh thức, họ phải mặc áo giáp thuộc linh: đức tin, lòng yêu thương và hy vọng về sự cứu rỗi, để đứng vững trước mọi cám dỗ, sẵn sàng đón nhận Chúa khi Ngài đến.
Ví dụ minh họa cho 1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:18
1. Ví dụ theo kinh nghiệm người tín hữu
Như câu chuyện của Gióp trong Kinh Thánh: khi mất tất cả con cái, tài sản và sức khỏe, Gióp vẫn khóc rằng: “Tôi trần truồng lọt khỏi lòng mẹ, và tôi cũng sẽ trần truồng mà về; Đức Giê-hô-va đã ban cho, Đức Giê-hô-va lại cất đi; đáng ngợi khen danh Đức Giê-hô-va! 22 Trong mọi sự ấy, Gióp không phạm tội, và chẳng nói phạm thượng cùng Đức Chúa Trời” (Gióp 1:21-22). Mặc dù phải gánh chịu đau khổ nặng nề, Gióp vẫn giữ được lòng biết ơn, không phàn nàn hay chửi rủa Đức Chúa Trời. Đây là minh họa hoàn hảo cho lời khuyên của Phao-lô: cảm tạ Chúa ngay cả trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.
Phao-lô và Si-la trong tù, ngợi khen Chúa. Công vụ 16:25, “Lối nữa đêm, Phao-lô và Si-la đang cầu nguyện, hát ngợi khen Đức Chúa Trời; và những tù phạm đều nghe.”
KẾT LUẬN
Lời kêu gọi Cơ đốc nhân phục vụ Chúa và tha nhân
Trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta cần áp dụng những bài học từ đoạn Kinh Thánh này để sống theo ý muốn của Chúa. Chúng ta cần luôn tỉnh thức, chờ đợi ngày Chúa tái lâm với lòng trông cậy và sự sẵn sàng. Đồng thời, chúng ta cũng cần sống một cuộc sống thánh khiết, yêu thương người khác, giúp đỡ những người cần giúp đỡ, và luôn tìm cách làm điều thiện cho mọi người.
Chúng ta cần kính trọng những người có công khóa trong hội thánh, lắng nghe lời dạy dỗ của họ, và hợp tác với họ để xây dựng hội thánh. Chúng ta cũng cần hòa thuận với mọi người, không lấy ác báo ác, mà hãy tìm cách hòa giải và xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với mọi người.
Hãy luôn nhớ rằng, chúng ta là con của sự sáng và con của ban ngày, nên chúng ta cần sống một cuộc sống xứng đáng với lời gọi của Chúa, phục vụ Chúa và tha nhân bằng toàn bộ lòng mình. Chỉ như vậy, chúng ta mới có thể được giữ vẹn toàn khi Đức Chúa Jêsus Christ đến và nhận được sự bình an đời đời từ Ngài.





























