Trang Chủ THƠ Một Bài Thơ Hay

Một Bài Thơ Hay

112
0
SHARE
đừng làm những câu thơ khuôn mình theo văn phạm
như những cây quá thẳng, chim không về.
🙂
câu thơ hay như người con gái đẹp
ở đâu đi đâu cũng lấy được chồng
(Chế Lan Viên)
Đọc một bài thơ biên dịch sau đây:
Ghế công viên một mình tôi ngồi đọc
Cội liễu già phủ rợp bóng hoang sơ
Buồn làm sao cơn sóng đời vùi dập
Cuộc thế gian truân, hồn mãi sững sờ
The park bench was deserted as I sat down to read
Beneath the long, straggly branches of an old willow tree.
Disillusioned by life with good reason to frown,
For the world was intent on dragging me down.
Chưa đủ sao cho một ngày tơi tả
Thằng bé mon men lại đến quấy rầy.
Đứng trước tôi đầu nghiêng về phía trước
Nó nói, “vui thay, tìm được vật này!”
And if that weren’t enough to ruin my day,
A young boy out of breath approached me, all tired from play.
He stood right before me with his head tilted down
And said with great excitement, “Look what I found!”
Trong bàn tay một đóa hoa xơ xác
Không đủ mưa đủ nắng, cánh tả tơi
Muốn đuổi nó đi với đài hoa chết
Tôi gượng cười đoạn nhìn cõi xa xôi
In his hand was a flower, and what a pitiful sight,
With its petals all worn – not enough rain, or too little light.
Wanting him to take his dead flower and go off to play,
I faked a small smile and then shifted away.
Thay vì đi nó đến ngồi bên cạnh
Nâng đóa hoa lên mũi ngửi vài giây,
Trong ngạc nhiên nó kêu lên, “thật tuyệt!”
“Mùi hoa thơm và sắc cũng diệu kỳ!”
But instead of retreating he sat next to my side
And placed the flower to his nose
And declared with overacted surprise,
“It sure smells pretty and it’s beautiful, too”.
Trước mắt tôi, cành hoa khô đã chết
Đã không còn màu sắc: đỏ vàng cam
Nhưng phải lấy, kẻo nó nhây ngồi mãi
Tôi vươn tay, “Đây là cái tôi cần!”
The weed before me was dying or dead.
Not vibrant of colors: orange, yellow or red.
But I knew I must take it, or he might never leave.
So I reached for the flower, and replied, “Just what I need.”
Thay vì đặt vào tay tôi mong đợi
Nó đưa giữa lừng không một lý do
Chỉ chừng đó tôi bỗng nhìn ra được
Đứa trẻ cầm hoa đôi mắt đã mù!
But instead of him placing the flower in my hand,
He held it mid-air without reason or plan.
It was then that I noticed for the very first time
That weed-toting boy could not see: he was blind.
Giọng tôi nghẹn, lệ trào dâng trong nắng
“Cảm ơn em đã nhặt đóa hoa xinh!”
“Không có chi”, em mỉm cười bỏ chạy
Nào hiểu với tôi đời lại hữu tình!
I heard my voice quiver; tears shone in the sun
As I thanked him for picking the very best one.
“You’re welcome,” he smiled, and then ran off to play,
Unaware of the impact he’d had on my day.
Tôi ngồi đó tự hỏi sao em thấy
Người đàn bà trách phận dưới cành dương
Sao em biết cảnh ngộ tôi vùi dập?
Chắc từ tim em, thần nhãn thiên-đường!
I sat there and wondered how he managed to see
A self-pitying woman beneath an old willow tree.
How did he know of my self-indulged plight?
Perhaps from his heart, he’d been blessed with true sight.
Qua mắt mù em, cuối cùng tôi thấy
Đau khổ thế gian, đã đến từ mình
Trong những lúc theo dòng đời xuôi ngược
Tôi đã mù nào thấy được bình minh
Through the eyes of a blind child, at last I could see
The problem was not with the world; the problem was me.
And for all of those times
I myself had been blind,
Tôi nguyện sẽ nhìn thấy đời tươi đẹp
Cảm kích với từng giây phút mong manh
Tôi chợt nâng lên đóa hoa tàn rũ
Thở vào lòng hương sắc đóa hồng xinh
I vowed to see the beauty in life,
And appreciate every second that’s mine.
And then I held that wilted flower up to my nose
And breathed in the fragrance of a beautiful rose
Tôi mỉm cười mắt nhìn theo cậu bé
Giờ đây em với hoa dại cầm tay
Mon men đến bên cụ già trầm mặc
Để sẽ cho ông hạnh phúc đủ ngày.
And smiled as I watched that young boy,
Another weed in his hand,
About to change the life of an unsuspecting old man.
Thơ của Cheryl Costello-Forshey – Lê Việt Mai Yên chuyển ngữ
NGUỒN:
Kinh Thánh nói gì?
Vả, sự tin kính cùng sự thỏa lòng ấy là một lợi lớn. Vì chúng ta ra đời chẳng hề đem gì theo, chúng ta qua đời cũng chẳng đem gì đi được. Như vậy, miễn là đủ ăn đủ mặc thì phải thỏa lòng;
1 Tim. 6:6-8

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập bình luận!
Vui lòng nhập tên