
DẤU HIỆU TA ĐẶT TRÊN MÂY
Sáng thế ký 9:13 NVB”Ta đặt cầu vồng của Ta trên mây, nó sẽ là dấu hiệu về giao ước giữa Ta và địa cầu.”Bạn có bao giờ nhận được một lời xin lỗi, nhưng lòng vẫn không thể thật sự buông bỏ điều đã xảy ra? Có những vết thương khiến chúng ta muốn giữ lại làm bằng chứng — để nếu người ấy lại làm tổn thương mình một lần nữa, ta có thể lôi ra mà nói: “Anh/chị đã từng…”
Hãy mang câu hỏi đó theo khi bước vào một trong những khoảnh khắc cảm động nhất của Sáng thế ký — thời điểm ngay sau khi cơn nước lụt vừa rút.Nô-ê và gia đình bước ra khỏi tàu giữa một thế giới vừa bị xóa sạch bởi cơn phán xét của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi loài người. Đây lẽ ra là lúc con người phải run sợ, tự hỏi liệu Ngài có lại nổi giận và hủy diệt một lần nữa hay không. Nhưng Đức Chúa Trời làm điều ngược lại: Ngài chủ động lập một giao ước, một lời hứa không điều kiện, rằng Ngài sẽ không bao giờ dùng nước lụt để tiêu diệt mọi loài sống trên đất nữa. Và để bảo đảm cho lời hứa ấy, Ngài đặt một “dấu hiệu” trên bầu trời — chiếc cầu vồng.Từ “dấu hiệu” trong câu gốc mang ý nghĩa một bằng chứng, một lời nhắc nhở gắn liền với một lời hứa. Điều đáng chú ý là: dấu hiệu ấy không chỉ nhắc con người nhớ đến lòng thương xót của Đức Chúa Trời — chính Đức Chúa Trời cũng tự ràng buộc mình bởi nó. Ngài phán tiếp:
“Khi cầu vồng mọc trên mây, Ta sẽ thấy nó mà nhớ lại giao ước đời đời giữa Ta và mọi sinh vật sống trên mặt đất” (Sáng thế ký 9:16). Nói cách khác, Đức Chúa Trời tự nguyện chọn không đem tội lỗi loài người ra để phán xét lại nữa. Ngài đã có đầy đủ lý do và quyền năng để nổi giận thêm lần nữa, nhưng Ngài chọn nhớ đến giao ước ân điển thay vì nhớ đến sự vi phạm.Đó chính là bản chất của sự tha thứ thật: không phải là quên đi những gì đã xảy ra, mà là chọn không dùng nó để chống lại người kia nữa. Cầu vồng không xóa đi ký ức về cơn nước lụt — nó nhắc con người và chính Đức Chúa Trời rằng cơn giận đã qua đi, và điều còn lại là lòng thương xót. Về sau, Tân Ước gọi chúng ta bước theo chính tấm lòng ấy: “Anh chị em hãy nhân từ, thương cảm lẫn nhau, tha thứ nhau như Đức Chúa Trời đã tha thứ anh chị em trong Chúa Cứu Thế” (Ê-phê-sô 4:32). Sự tha thứ chúng ta ban cho nhau không đến từ sức riêng, mà là sự phản chiếu của giao ước mà Đức Chúa Trời đã lập với chính chúng ta qua thập tự giá — nơi Ngài chọn không còn kể tội chúng ta nữa.
Áp dụng:
Có lẽ trong lòng bạn đang giữ một “cơn nước lụt” cũ — một lời nói, một hành động, một sự phản bội mà bạn vẫn thầm mang theo như bằng chứng để dùng lại khi cần. Hôm nay, Đức Chúa Trời mời bạn đặt một “cầu vồng” trên chính mối quan hệ đó: một quyết định rõ ràng rằng bạn sẽ không đem điều ấy ra nhắc lại nữa, dù ký ức vẫn còn. Tha thứ không phải là một cảm xúc chờ đến khi đủ mạnh mới làm, mà là một sự chọn lựa, giống như Đức Chúa Trời đã chọn. Hôm nay, hãy nghĩ đến một người bạn cần tha thứ, và cầu xin Chúa cho bạn sức để đặt dấu hiệu ấy lên lòng mình — không phải để quên, mà để không còn dùng quá khứ chống lại người ấy nữa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa yêu thương,Con cảm tạ Chúa vì Ngài đã chọn thương xót con hơn là phán xét con, và đã lập giao ước ân điển với con qua Chúa Cứu Thế Giê-xu. Con dâng lên Ngài những tổn thương mà con vẫn còn giữ lại trong lòng, những điều con chưa thật sự buông bỏ.Xin ban cho con tấm lòng của Ngài — một tấm lòng chọn tha thứ dù ký ức chưa phai. Xin giúp con đặt “dấu hiệu” của sự tha thứ trên những mối quan hệ đang tổn thương, để tình yêu Ngài được bày tỏ qua con.Con phó thác ngày hôm nay, và những người con cần tha thứ, trong tay Ngài.
Nhân danh Đức Chúa Jesus Christ, Amen.
Facebook Luat Tran




























