
“Thời giờ ngắn ngủi. Từ nay về sau, kẻ có vợ hãy nên như kẻ không có” 1 Cô-rinh-tô 9:27
Phao-lô cho thấy ông đang đi vào trọng tâm vấn đề khi nói: “ý tôi là thế này.” Thời gian là ngắn ngủi theo nghĩa là người Cô-rinh-tô đang sống trong giai đoạn cuối cùng của lịch sử nhân loại: khoảng thời gian nằm giữa sự chết và sự phục sinh của Chúa Giê-xu, và những sự kiện sẽ báo hiệu cho sự trở lại của Đấng Christ. Dù đã hai ngàn năm trôi qua kể từ khi Phao-lô viết những lời này, các Cơ Đốc nhân vẫn đang sống trong chính giai đoạn đó, luôn tỉnh thức và chờ đợi với niềm hy vọng đầy khao khát (Rô-ma 8:23).
Thời gian còn ngắn ngủi theo một nghĩa khác nữa: cuộc đời riêng của mỗi chúng ta trên trần thế này thật ngắn ngủi và vô thường. Chúng ta đến rồi đi khỏi trần gian này rất nhanh chóng (Gia-cơ 4:14) khi so sánh với chiều dài lịch sử nhân loại và tương lai đời đời của chúng ta sau cuộc sống này. Phao-lô khuyên giục các tín hữu hãy chấp nhận tính vĩnh cửu của vị trí mà họ sẽ có trong cõi đời đời cùng với Đấng Christ, đồng thời nhận thức rõ tính tạm bợ của mọi sự thuộc về thế giới này trước khi bước vào cõi đời đời ấy. Sự trở lại trần thế của Đấng Christ có thể vẫn còn cách chúng ta vài năm nữa, nhưng bất kỳ ai trong chúng ta cũng có thể phải đối diện với cõi đời đời vào bất cứ lúc nào.
Đó chính là ý của Phao-lô khi ông nói rằng những ai đã có vợ thì hãy sống như thể mình không có vợ vậy. Rõ ràng là ông không có ý nói điều này theo nghĩa đen một cách máy móc, xét trên tất cả những điều ông đã viết từ trước đến nay. Vợ chồng không nên lờ nhau đi hay ly thân chỉ vì lý do “thời gian là ngắn ngủi.” Phao-lô đã dạy rất rõ ràng rằng vợ chồng vẫn nên tiếp tục duy trì đời sống hôn nhân, thậm chí vẫn nên duy trì đời sống chăn gối bình thường (1 Cô-rinh-tô 7:2–5). Trong thư gửi tín hữu Ê-phê-sô, Phao-lô truyền lệnh cho các người chồng phải yêu thương vợ mình như chính Đấng Christ đã yêu thương Hội thánh vậy. Những người nam Cơ Đốc cần phải tập trung chăm sóc cho vợ và gìn giữ hôn nhân của mình.
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại: mọi cuộc hôn nhân đều chỉ mang tính tạm thời. Hôn nhân sẽ chấm dứt khi một trong hai người qua đời và sẽ không còn tiếp diễn trong đời sống sau này (Ma-thi-ơ 22:30). Không một Cơ Đốc nhân nào được phép đặt sự cam kết mang tính tạm thời của mình đối với người phối ngẫu lên trên sự phục vụ mang tính đời đời mà họ dành cho Đấng Christ.




























