Trang Chủ DƯỠNG LINH Pause 299-365

Pause 299-365

14
0
SHARE

NGÀY 299

Khởi Đầu của Sự Khôn Ngoan

Đọc Gióp 27-28

Kính sợ Chúa là sự khôn ngoan, và tránh xa điều ác là sự thông sáng.

Gióp 28:28

Bước đầu tiên hướng đến sự khôn ngoan đích thực là thái độ tôn kính và kính trọng đối với Chúa, đồng thời cũng bao gồm thái độ khiêm nhường đối với chính mình.

Bước tiếp theo là cầu xin Chúa ban cho sự khôn ngoan (Gia-cơ 1:5) và siêng năng sử dụng những phương tiện Ngài ban cho chúng ta để có được sự khôn ngoan của Ngài, đặc biệt là biết và làm theo Lời Chúa (Ma-thi-ơ 7:21-29). Học hỏi thôi chưa đủ; chúng ta còn phải vâng theo những gì Chúa bảo chúng ta làm (Giăng 7:17). Khi bước đi trong đức tin, chúng ta khám phá ra sự khôn ngoan của Chúa trong những điều thường ngày của cuộc sống. Sự khôn ngoan thuộc linh không phải là trừu tượng; nó mang tính cá nhân và thực tế.

Khi chúng ta thông công với các tín hữu khác trong hội thánh và chia sẻ với nhau, chúng ta có thể học được sự khôn ngoan. Đọc những cuốn sách hay nhất cũng có thể giúp chúng ta trưởng thành trong sự khôn ngoan và hiểu biết. Điều quan trọng là chúng ta tập trung vào Đấng Christ, vì Ngài là sự khôn ngoan của chúng ta (1 Cô-rinh-tô 1:23-24), và trong Ngài ẩn chứa “mọi kho tàng khôn ngoan và tri thức” (Cô-lô-se 2:3). Càng hiểu biết Đấng Christ và càng trở nên giống Ngài, chúng ta càng bước đi trong sự khôn ngoan và hiểu biết ý muốn của Chúa.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Lòng kiêu hãnh cá nhân có thể là rào cản tiềm tàng cho sự tích lũy khôn ngoan thuộc linh của bạn theo những cách nào?

NGÀY 300

Những Tấm Gương

Đọc Hê-bơ-rơ 11

Áp-ra-ham lý luận rằng Đức Chúa Trời có thể khiến người chết sống lại…. Bởi đức tin, Y-sác đã chúc phước cho Gia-cốp và Ê-sau…. Bởi đức tin, Gia-cốp, khi sắp qua đời, đã chúc phước cho mỗi con trai của Giô-sép…. Bởi đức tin, Giô-sép, khi gần qua đời, đã nói về cuộc di cư của dân Y-sơ-ra-ên khỏi Ai Cập.

Hê-bơ-rơ 11:19-22

Trong Áp-ra-ham, Y-sác, Gia-cốp và Giô-sép, chúng ta có bốn thế hệ đức tin. Những người này đôi khi thất bại, nhưng họ đã hết lòng với Đức Chúa Trời và tin cậy lời Ngài.

Đức tin của Giô-sép đặc biệt đáng chú ý. Sau cách gia đình đối xử với ông, chúng ta nghĩ rằng ông sẽ từ bỏ đức tin của mình; nhưng thay vào đó, đức tin ấy ngày càng mạnh mẽ hơn. Ngay cả ảnh hưởng bất kính của Ai Cập cũng không làm suy yếu đức tin của ông nơi Đức Chúa Trời. Giô-sép đã không lấy gia đình, công việc hay hoàn cảnh của mình làm cái cớ cho sự vô tín.

Chúng ta phải ngưỡng mộ đức tin của các tổ phụ. Họ không có một cuốn Kinh Thánh trọn vẹn, nhưng đức tin của họ rất mạnh mẽ. Họ đã truyền lại lời hứa của Chúa từ thế hệ này sang thế hệ khác. Bất chấp những thất bại và thử thách, những người nam và người nữ này vẫn neo chặt đức tin Chúa, và Ngài đã làm chứng cho đức tin của họ. Bạn và tôi cần phải có đức tin nhiều hơn biết bao!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Hãy nghĩ về một người là hình mẫu đức tin cho bạn. Điều gì ở người đó là bằng chứng của đức tin?

NGÀY 301

Chuyên sâu

Đọc Phi-líp 3:12-14

Hỡi Anh em, về phần tôi, tôi không tưởng rằng đã đạt đến mục đích, nhưng tôi cứ làm một điều: quên lửng sự ở đằng sau, mà bươn theo sự ở đằng trước, tôi nhắm mục đích mà chạy, để giựt giải về sự kêu gọi trên trời của Đức Chúa Trời trong Đức Chúa Giê-su Christ.

Phi-líp 3:13-14

Trước thảm kịch hỏa hoạn Chicago năm 1871, D. L. Moody tham gia vào việc quảng bá trường Chúa Nhật, công tác YMCA, các buổi truyền giảng và nhiều hoạt động khác; nhưng sau vụ hỏa hoạn, ông quyết tâm dành trọn tâm trí cho công tác truyền giảng. “Tôi chỉ làm một điều” đã trở thành hiện thực với ông. Kết quả là hàng triệu người đã được nghe Phúc Âm.

Người tin Chúa phải chuyên tâm làm tốt một việc. Không vận động viên nào thành công bằng cách làm tất cả mọi việc; họ thành công bằng cách chuyên sâu. Những người chiến thắng là những người tập trung, luôn hướng mắt về mục tiêu và không để bất cứ điều gì làm họ phân tâm. Họ hoàn toàn tận tụy với ơn gọi của mình. Giống như Nê-hê-mi, vị quan tổng đốc xây tường thành, họ đáp lại những lời mời gọi gây xao lãng: “Tôi đang thực hiện một dự án lớn và không thể xuống đó được” (Nê-hê-mi 6:3).

Sự tập trung là bí quyết của sức mạnh. Nếu một dòng sông được phép tràn bờ, khu vực xung quanh nó sẽ trở thành đầm lầy. Nhưng nếu dòng sông đó được ngăn chặn và kiểm soát, nó sẽ trở thành một nguồn sức mạnh.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Chuyên môn mục vụ của bạn trông như thế nào? Bạn tận tụy với công việc đó đến mức nào?

NGÀY 302

Bắt chước

Đọc 1 Giăng 1:2

Sự sống đã hiện ra; chúng tôi đã thấy và làm chứng về điều đó, và chúng tôi rao truyền cho anh em sự sống đời đời, là sự sống ở cùng Đức Chúa Cha và đã hiện ra cho chúng tôi.

1 Giăng 1:2

Những Cơ Đốc nhân giả mạo, và chúng rất phổ biến, giống như tiền giả. Giả sử bạn có một tờ tiền giả và thực sự nghĩ rằng nó là tiền thật. Bạn dùng nó để trả tiền cho một bình xăng. Người quản lý trạm xăng dùng tờ tiền đó để mua vật tư. Nhà cung cấp dùng tờ tiền đó để trả cho người bán tạp hóa. Người bán tạp hóa gom tờ tiền đó lại với bốn mươi chín tờ tiền khác và mang đến ngân hàng. Và nhân viên thu ngân nói: “Tôi xin lỗi, nhưng tờ tiền này là tiền giả.”

Tờ tiền đó có thể đã có ích rất nhiều khi còn lưu hành, nhưng khi đến ngân hàng, nó đã bị vạch trần bản chất thật và bị cấm lưu hành.

Những Cơ Đốc nhân giả mạo cũng vậy. Họ có thể làm nhiều điều tốt trong cuộc đời này, nhưng khi đối diện với sự phán xét cuối cùng, họ sẽ bị từ bỏ. Mỗi người chúng ta phải thành thật tự hỏi: “Tôi có phải là con cái thật của Chúa, hay tôi là một Cơ Đốc nhân giả mạo? Tôi đã thực sự được sinh ra bởi Chúa chưa?”

 ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Ngay cả khi bạn chân thành cam kết theo Chúa, thì những hành vi “giả mạo” nào có thể ảnh hưởng đến sự phát triển tâm linh của bạn?

NGÀY 303

Người của Ánh Sáng

Đọc Ê-sai 1:1

Khải tượng về Giu-đa và Giê-ru-sa-lem mà Ê-sai, con trai A-mốt, đã thấy.

Ê-sai 1:1

Sự cứu rỗi (giải cứu) là chủ đề chính trong sách Ê-sai. Ê-sai đã viết về năm hành động giải cứu mà Đức Chúa Trời sẽ thực hiện: (1) giải cứu Giu-đa khỏi cuộc xâm lược của A-si-ri (Ê-sai 36-37); (2) giải cứu dân tộc khỏi sự lưu đày ở Ba-by-lôn (Ê-sai 40); (3) giải cứu người Do Thái trong tương lai khỏi sự phân tán giữa các dân ngoại (Ê-sai 11-12); (4) giải cứu những tội nhân hư mất khỏi sự phán xét (Ê-sai 53); và (5) giải cứu cuối cùng cho tạo vật khỏi ách nô lệ của tội lỗi khi vương quốc được thiết lập (Ê-sai 60; 66:17).

Cố thủ tướng  Winston Churchill từng được hỏi về những phẩm chất cần có để thành công trong chính trị, và ông trả lời: “Đó là khả năng tiên đoán điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai, tuần tới, tháng tới và năm tới. Và sau đó có khả năng giải thích tại sao điều đó đã không xảy ra.”

Vì các tiên tri của Chúa luôn đúng, nên họ không cần phải giải thích những sai lầm của mình. Ê-sai đã viết: “Hãy theo luật pháp và lời chứng! Nếu họ không nói theo lời này, họ sẽ không có ánh sáng bình minh” (Ê-sai 8:20). Ê-sai là một người có ánh sáng của Chúa, và ông không ngại để ánh sáng ấy chiếu rọi.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Tên của Ê-sai có nghĩa là “sự cứu rỗi của Chúa.” Nếu bạn được đặt một cái tên để phản ánh sứ mệnh tâm linh của mình, đó có thể là gì?

NGÀY 304

Lẫn Nhau

Đọc Ga-la-ti 6:1-10

Hãy mang gánh nặng cho nhau, như vậy anh em sẽ làm trọn luật pháp của Đấng Christ.

Ga-la-ti 6:2

Câu chuyện thường được kể về thông điệp mà người sáng lập Đội Cứu Thế Quân gửi đến hội nghị quốc tế của họ. Tướng William Booth không thể tham dự vì sức khỏe yếu, nên ông đã gửi điện tín cho các đại biểu một thông điệp chỉ với một từ: “NHỮNG NGƯỜI KHÁC!”

Trong bộ truyện tranh nổi tiếng Peanuts, Lucy hỏi Charlie Brown: “Tại sao chúng ta ở đây trên trái đất này?” Cậu bé trả lời: “Để làm cho người khác hạnh phúc.” Cô bé suy ngẫm một lúc rồi hỏi: “Vậy tại sao những người khác lại ở đây?”

“Lẫn nhau” là một trong những cụm từ quan trọng trong vốn từ vựng của người Cơ Đốc. Cụm từ “yêu thương lẫn nhau” được tìm thấy ít nhất hàng chục lần trong Tân Ước, cùng với “cầu nguyện cho nhau” (Gia-cơ 5:16), “gây dựng lẫn nhau” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:11), “tôn trọng lẫn nhau” (Rô-ma 12:10), “tiếp đãi lẫn nhau” (1 Phi-e-rơ 4:9), và nhiều lời khuyên tương tự khác. Trong đoạn này, Phao-lô thêm một cụm từ nữa: “Hãy mang gánh nặng cho nhau” (Ga-la-ti 6:2). Người Cơ Đốc được Thánh Linh dẫn dắt nghĩ đến người khác và cách mình có thể phục vụ họ.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn mang gánh nặng của người khác bằng những cách nào? Làm thế nào bạn có thể phục vụ những người đang gặp khó khăn tốt hơn?

NGÀY 305

Đầu Phục

Đọc Rô-ma 12:1-6

Hãy dâng thân thể mình làm của lễ sống.

Rô-ma 12:1

Tâm trí điều khiển thân thể, và ý chí điều khiển tâm trí. Nhiều người nghĩ rằng họ có thể kiểm soát bản thân và cuộc sống của mình chỉ bằng “ý chí”, nhưng thường thì họ thất bại. (Đây là kinh nghiệm của Phao-lô được ghi lại trong Rô-ma 7:15-25.) Chỉ khi chúng ta đầu phục ý chí cho Chúa, quyền năng của Ngài mới có thể ngự trị và ban cho chúng ta sức mạnh ý chí  mà chúng ta cần để trở thành những Cơ Đốc nhân đắc thắng.

Chúng ta đầu phục ý chí của mình cho Chúa qua lời cầu nguyện. Chúng ta cầu nguyện với Chúa Giê-su: “Xin ý Cha được nên, chớ không theo ý con” (Lu-ca 22:42). Chúng ta phải cầu nguyện về mọi sự, và để Chúa làm theo ý Ngài trong mọi sự.

Trong nhiều năm, tôi đã cố gắng bắt đầu mỗi ngày bằng cách đầu phục thân thể mình cho Chúa. Sau đó, tôi dành thời gian với Lời Chúa và để Ngài biến đổi tâm trí tôi, chuẩn bị tư duy cho ngày mới. Sau đó, tôi cầu nguyện và phó thác những kế hoạch trong ngày cho Ngài, để Ngài hành động theo cách Ngài thấy tốt nhất. Tôi đặc biệt cầu nguyện về những công việc khiến tôi buồn phiền hoặc lo lắng – và Ngài luôn giúp tôi vượt qua. Để có mối quan hệ đúng đắn với Chúa, chúng ta phải bắt đầu ngày mới bằng cách phó thác thân thể, tâm trí và ý chí cho Ngài.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn phó thác thân thể, tâm trí và ý chí của mình cho Chúa bằng những cách nào? Làm thế nào bạn có thể phó thác trọn vẹn hơn trong mỗi trường hợp?

NGÀY 306

Ánh Sáng Cho Dân Ngoại

Đọc Ê-sai 49

Ta cũng sẽ khiến ngươi làm ánh sáng cho các dân ngoại, để ngươi đem sự cứu rỗi của ta đến tận cùng trái đất.

Ê-sai 49:6

“Đức Chúa Trời ban phước không phải cho tài năng lớn lao mà là cho sự giống Chúa Giê-su đến mức tuyệt vời,” Robert Murray McCheyne đã viết. “Một người hầu việc thánh khiết [người hầu việc] là một vũ khí đáng sợ trong tay Đức Chúa Trời.”

Dân tộc Do Thái được kêu gọi để trở thành ánh sáng cho dân ngoại, nhưng họ đã thất bại. Đây là lý do tại sao “tôi tớ”  được gọi là “Y-sơ-ra-ên” trong Ê-sai 49:3, “Ngài phán cùng ta rằng: Hỡi Y-sơ-ra-ên, ngươi là tôi tớ ta, ta sẽ được sáng danh bởi ngươi.”  Ngài đã làm công việc mà Y-sơ-ra-ên phải làm. Ngày nay, hội thánh là ánh sáng của Đức Chúa Trời trong thế gian tăm tối này, và giống như dân Y-sơ-ra-ên, chúng ta dường như đang thất bại trong sứ mệnh mang tin mừng đến tận cùng trái đất. Chúng ta không thể làm việc hiệu quả khi chỉ dành 5% ngân sách trung bình của một hội thánh địa phương cho công tác truyền giáo!

Khi Chúa Giê-su Christ thi hành chức vụ trên đất, có những lúc công việc của Ngài dường như vô ích (xem câu 4). Các nhà lãnh đạo tôn giáo chống đối Ngài, các môn đồ không phải lúc nào cũng hiểu Ngài, và những người Ngài giúp đỡ không phải lúc nào cũng cảm tạ Ngài. Ngài đã sống và làm việc bởi đức tin, và Chúa Đức Chúa Trời đã ban cho Ngài sự thành công.

Chúa chúng ta không thể thi hành chức vụ cho dân ngoại cho đến khi Ngài thi hành chức vụ cho người Do Thái (câu 5-6). Ngài bị cả người Do Thái lẫn dân ngoại khinh miệt, nhưng Ngài đã hoàn thành công việc của Đức Chúa Trời và được tôn vinh.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Làm sao ánh sáng từ Chúa có thể soi sáng thêm lên một chút nữa cho sự u ám hằng ngày của bạn?

NGÀY 307

Hát theo

Đọc Cô-lô-se 3:16-17

Nguyền xin lời của Đấng Christ ở đầy trong lòng anh em, và anh em dư dật mọi sự khôn ngoan. Hãy dùng những ca vịnh, thơ thánh, bài hát thiêng liêng mà dạy và khuyên nhau, vì được đầy ơn Ngài nên hãy hết lòng hát khen Đức Chúa Trời

Cô-lô-se 3:16

Thi Thiên là những bài hát được trích từ Cựu Ước. Trong nhiều thế kỷ, các hội thánh ở thế giới nói tiếng Anh chỉ hát theo thể thơ vần của Thi Thiên. Tôi rất vui mừng khi thấy ngày nay việc hát Kinh Thánh, đặc biệt là Thi Thiên, đã trở lại. Thánh ca là những bài hát ngợi khen Đức Chúa Trời do các tín hữu sáng tác nhưng không phải được trích từ sách Thi Thiên. Hội thánh ngày nay có một di sản thánh ca phong phú, nhưng tôi e rằng, đang bị lãng quên. Những bài hát thiêng liêng là những cách diễn đạt chân lý Kinh Thánh khác ngoài Thi Thiên và thánh ca. Khi hát thánh ca, chúng ta hướng về Chúa; Khi chúng ta hát một bài hát thiêng liêng, chúng ta hướng về nhau.

Có người nói rằng đời sống Cơ Đốc thành công bao gồm việc chú tâm đến ba cuốn sách: Kinh Thánh là Sách của Đức Chúa Trời; Sách bỏ túi; và Sách Thánh ca. Tôi đồng ý. Tôi thường sử dụng sách thánh ca trong giờ tĩnh nguyện để bày tỏ lời ngợi khen Chúa. Khi chúng ta tăng trưởng trong sự hiểu biết về Lời Chúa, chúng ta sẽ muốn tăng trưởng trong việc bày tỏ lời ngợi khen. Chúng ta sẽ học cách trân trọng những bài thánh ca tuyệt vời của hội thánh, những bài dạy về chân lý thuộc linh.

Chỉ hát những bài thánh ca cơ bản của đức tin là tự tước đi sự phong phú thuộc linh của chính mình.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Thánh ca và bài hát thiêng liêng quan trọng như thế nào trong sự thờ phượng cá nhân của bạn? Tại sao?

NGÀY 308

Những Vấn Đề Xưa và Nay

Đọc Truyền Đạo 1:3

Con người được lợi ích gì từ mọi công lao khó nhọc dưới mặt trời?

Truyền Đạo 1:3

Xã hội mà Sa-lô-môn đã nghiên cứu một thiên niên kỷ trước khi Chúa Giê-su giáng sinh không khác mấy so với thế giới ngày nay. Sa-lô-môn chứng kiến ​​sự bất công đối với người nghèo, chính trị gian dối, các nhà lãnh đạo bất tài, những kẻ tội lỗi được phép phạm tội nhiều hơn, chủ nghĩa vật chất và khao khát những ngày tươi đẹp đã qua.

Nếu bạn chưa bao giờ tin nhận Chúa Giê-su Christ làm Cứu Chúa của mình, thì cuốn sách này thúc giục bạn hãy làm điều đó ngay lập tức. Tại sao? Bởi vì dù bạn có giàu có, học thức hay địa vị xã hội đến đâu, cuộc sống không có Chúa cũng vô ích. Bạn chỉ đang “đuổi theo gió” nếu bạn mong đợi tìm thấy sự thỏa mãn và viên mãn cá nhân trong những thứ của thế gian. Chúa Giê-su đã hỏi trong Mác 8:36: “Người nào được cả thế gian mà mất linh hồn mình thì có ích gì?”

Sa-lô-môn đã thử nghiệm cuộc sống và nhận ra rằng không có sự thỏa mãn lâu dài nào trong của cải, lạc thú, quyền lực hay danh vọng. Ông có tất cả, vậy mà cuộc đời ông lại trống rỗng! Bạn và tôi không cần phải lặp lại những thí nghiệm này. Hãy chấp nhận kết luận của Sa-lô-môn và tránh những đau khổ mà chúng ta phải chịu đựng khi thử nghiệm trong cuộc sống.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn sẽ so sánh chất lượng cuộc sống của mình trước khi có mối quan hệ với Chúa Giê-su với cuộc sống của mình sau đó như thế nào?

NGÀY 309

Tình Yêu và Tri Thức

Đọc 1 Cô-rinh-tô 8

Chúng ta biết rằng ai cũng có tri thức. Tri thức sinh kiêu ngạo, nhưng tình yêu thương gây dựng.

1 Cô-rinh-tô 8:1

Người ta đã nói rất đúng: “Tri thức mà không có tình yêu thương là tàn bạo, nhưng tình yêu thương mà không có tri thức là giả hình.” Mối quan tâm lớn nhất của Phao-lô là các thánh đồ mạnh mẽ giúp các thánh đồ yếu đuối trưởng thành và không còn là những thánh đồ yếu đuối nữa. Một số người có quan niệm sai lầm rằng các Cơ Đốc nhân mạnh mẽ là những người sống theo luật lệ và quy định, và dễ bị xúc phạm khi người khác thực hiện quyền tự do của họ trong Đấng Christ, nhưng không phải vậy. Chính những Cơ Đốc nhân yếu đuối mới cần sự bảo vệ của luật pháp và sợ sử dụng quyền tự do của mình trong Đấng Christ. Chính những Cơ Đốc nhân yếu đuối mới dễ phán xét và chỉ trích những tín đồ mạnh mẽ hơn, và dễ vấp ngã vì những gì họ làm. Điều này, tất nhiên, khiến những thánh đồ mạnh mẽ hơn khó có thể phục vụ những anh chị em yếu đuối hơn.

Chính ở đây, tình yêu thương xuất hiện, vì “tình yêu thương gây dựng” và đặt người khác lên hàng đầu. Khi kiến ​​thức thuộc linh được vận dụng trong tình yêu thương, những Cơ Đốc nhân mạnh mẽ hơn có thể nắm tay những Cơ Đốc nhân yếu đuối hơn và giúp họ đứng vững và bước đi để tận hưởng sự tự do trong Đấng Christ. Kiến thức phải được kết hợp với tình yêu thương; nếu không, các thánh đồ sẽ chỉ có “cái đầu to” thay vì tấm lòng rộng mở.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Ai đó đã sử dụng sự kết hợp giữa tình yêu thương và kiến ​​thức để giúp bạn trở thành một Cơ Đốc nhân mạnh mẽ hơn như thế nào?

NGÀY 310

Chân Lý và Dối Trá

Đọc Ê-sai 57-59

Công lý ở xa chúng ta, và sự công chính không đến được với chúng ta. Chúng ta tìm kiếm ánh sáng, nhưng tất cả chỉ là bóng tối; tìm kiếm sự sáng, nhưng chúng ta bước đi trong bóng tối dày đặc.

Ê-sai 59:9

Xứ sở này đầy dẫy bất công, người giàu bóc lột người nghèo và những kẻ cai trị chỉ lợi dụng quyền hành để làm giàu cho bản thân. Dân chúng giơ tay lên thờ phượng Đức Chúa Trời, nhưng tay họ vấy máu (Ê-sai 1:15, 21). Đức Chúa Trời không thể đáp lời cầu nguyện của họ vì tội lỗi của họ đã che khuất mặt Ngài khỏi họ (59:2).

Vì vậy, chính Chúa đã can thiệp và đưa quân Ba-by-lôn đến hủy diệt Giu-đa và Giê-ru-sa-lem, đồng thời dạy dân Ngài rằng họ không thể khinh thường luật pháp Ngài mà thoát tội.

Sự phán xét của Đức Chúa Trời trên dân Ngài là hình bóng báo trước về ngày cuối cùng của Chúa, khi tất cả các dân tộc sẽ bị phán xét. Khi thời kỳ đó kết thúc, Y-sơ-ra-ên sẽ không chỉ là dân được Chúa chọn mà còn là dân được Chúa thanh tẩy, và vinh quang của Chúa sẽ tỏa sáng từ Núi Si-ôn.

Trong khi chúng ta chờ đợi và cầu nguyện, “Nước Cha được đến” (Ma-thi-ơ 6:10), có lẽ chúng ta cũng nên cầu thay và hành động. Chúng ta là muối của đất và ánh sáng của thế gian (5:13-14), và Chúa mong đợi chúng ta tạo nên sự khác biệt.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đang “cầu thay và hành động” bằng những cách nào trong khi chờ đợi Vương quốc của Đức Chúa Trời?

NGÀY 311

Mọi điều cũ đều mới lại

Đọc Truyền Đạo 1:9-11

Có điều gì khiến người ta có thể nói: “Này! Đây là điều mới” không? Nó đã có từ lâu rồi; nó đã có từ trước thời đại chúng ta.

Truyền Đạo 1:10

Một chàng trai trẻ đến gặp tôi tại một hội nghị và xin chia sẻ một số ý tưởng mới cho mục vụ thanh thiếu niên. Anh ấy rất hào hứng khi trình bày chương trình của mình, nhưng càng nghe, tôi càng thấy quen thuộc với những ý tưởng đó. Tôi khuyến khích anh ấy áp dụng những ý tưởng đó vào thực tế, nhưng sau đó tôi nói rằng chúng tôi đã làm tất cả những điều đó trong chương trình Thanh Thiếu Niên cho Đấng Christ trước khi anh ấy chào đời và các nhân viên trong mục vụ thanh niên  vẫn đang làm những điều đó. Anh ấy hơi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng thực sự “chẳng có điều gì mới dưới mặt trời” (câu 9).

Tất nhiên, Sa-lô-môn viết về những nguyên tắc cơ bản của cuộc sống chứ không phải về các phương pháp. Như câu đối quen thuộc đã nói: “Phương pháp thì nhiều, nguyên lý thì ít / Phương pháp thì luôn thay đổi, nguyên lý thì không bao giờ thay đổi.” Các nhà tư tưởng cổ đại đã hiểu rõ chân lý này. Triết gia Khắc kỷ Marcus Aurelius đã viết: “Những người đến sau sẽ không thấy điều gì mới mẻ, và những người đi trước cũng chẳng thấy gì hơn những gì chúng ta đã thấy.” Chỉ những người có kinh nghiệm hạn chế hoặc tầm nhìn không thể thấu hiểu sâu sắc mọi thứ mới thực sự nghĩ rằng họ đã thấy điều gì đó mới mẻ.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Trong suốt cuộc đời, bạn đã giữ vững những nguyên tắc nào giống hệt với cha mẹ và các thế hệ trước?

NGÀY 312

Sự Giàu Có và Sức Khỏe

Đọc Truyền Đạo 5:8-20

Kẻ nào ham tiền bạc chẳng bao giờ đủ; kẻ nào ham của cải chẳng bao giờ thỏa mãn với thu nhập của mình.

Truyền Đạo 5:10

Cố nhà vô địch quyền anh hạng nặng thế giới Joe Louis từng nói: “Thật ra tôi không thích tiền bạc, nhưng nó làm tôi bình tĩnh.” Nhưng Sa-lô-môn nói rằng sở hữu của cải không đảm bảo thần kinh chúng ta sẽ bình tĩnh và giấc ngủ ngon. Theo ông, người lao động bình thường ngủ ngon hơn người giàu (câu 12). Kinh Thánh Living Bible diễn đạt câu 12 một cách hoàn hảo: “Người làm việc chăm chỉ thì ngủ ngon dù ăn ít hay ăn nhiều, nhưng người giàu phải lo lắng và mất ngủ.”

Nhiều nhà thuyết giáo đã nhắc đến John D. Rockefeller trong các bài giảng của ông như một ví dụ về một người đàn ông suýt bị hủy hoại cuộc đời bởi sự giàu có. Ở tuổi năm mươi ba, Rockefeller là tỷ phú duy nhất trên thế giới, kiếm được khoảng một triệu đô la mỗi tuần. Nhưng ông là một người bệnh tật, sống bằng bánh quy và sữa, không thể ngủ vì lo lắng. Khi ông bắt đầu cho đi tiền, sức khỏe của ông đã thay đổi đáng kể, và ông đã sống đến sinh nhật lần thứ chín mươi tám!

Đúng vậy, sở hữu những thứ tiền có thể mua được là điều tốt, miễn là chúng ta không mất đi những thứ tiền không thể mua được.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn nghĩ rằng lo lắng về tiền bạc là nguồn gốc của những vấn đề khác trong cuộc sống của bạn ở mức độ nào? Theo những cách nào?

NGÀY 313

Kinh Thánh trong Kinh Thánh

Đọc Ê-sai 40:2-26

Cỏ khô, hoa rụng, nhưng lời Đức Chúa Trời chúng ta còn mãi đời đời.

Ê-sai 40:8

Sách Ê-sai có thể được gọi là “một cuốn Kinh Thánh thu nhỏ”. Ba mươi chín chương trong phần đầu của sách Ê-sai có thể được so sánh với các sách Cựu Ước, và cả hai đều tập trung chủ yếu vào sự phán xét của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi. Hai mươi bảy chương của phần thứ hai có thể tương đồng với Tân Ước, và cả hai đều nhấn mạnh đến ân điển của Đức Chúa Trời.

Phần “Tân Ước” của sách Ê-sai mở đầu với chức vụ của Giăng Báp-tít (Ê-sai 40:3-5; Mác 1:1-4) và kết thúc với trời mới đất mới (Ê-sai 65:17; 66:22). Trọng tâm của phần “Tân Ước” trong sách Ê-sai là Chúa Giê-su Christ và sự hy sinh của Ngài trên thập tự giá vì tội lỗi chúng ta (52:13-15; 53:1-12). Chẳng trách Ê-sai được gọi là “nhà tiên tri Tin Lành”.

Khi nghiên cứu Ê-sai 40-66, hãy nhớ rằng ban đầu sách này được viết cho một nhóm người Do Thái tị nạn nản lòng, những người phải đối mặt với một hành trình dài trở về nhà và một nhiệm vụ khó khăn khi họ đến nơi. Hãy lưu ý Chúa thường xuyên phán với họ: “Đừng sợ!” và Ngài thường xuyên đảm bảo với họ về sự tha thứ và sự hiện diện của Ngài. Không có gì ngạc nhiên khi dân sự Chúa trong nhiều thế kỷ đã tìm đến những chương này để tìm kiếm sự an ủi và khích lệ.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn liên hệ như thế nào với những người nản lòng và thực hiện những nhiệm vụ khó khăn?

NGÀY 314

Hãy Lắng Nghe Điều Này

Đọc Gióp 20:1- 21:6

Hãy lắng nghe kỹ lời tôi; xin hãy an ủi tôi.

Gióp 21:2

Hãy lắng nghe lời kêu gọi của Gióp với bạn bè, rằng họ hãy cố gắng hiểu cảm giác của ông. “Nếu các bạn thực sự muốn an ủi tôi, xin hãy im lặng và lắng nghe” (câu 2, lời diễn giải của tác giả). Triết gia Hy Lạp Zeno đã nói: “Lý do tại sao chúng ta có hai tai và chỉ một miệng là để chúng ta có thể lắng nghe nhiều hơn và nói ít hơn.” Những người bạn nghĩ rằng lời nói của họ sẽ khích lệ Gióp, nhưng ông nói rằng sự im lặng của họ sẽ khích lệ ông nhiều hơn nữa (13:13).

Gióp chỉ ra rằng lời than phiền của ông không phải là chống lại con người mà là chống lại Đức Chúa Trời. Con người không gây ra đau khổ cho ông, và con người không thể cất bỏ chúng. Nếu ông mất kiên nhẫn, đó là vì Đức Chúa Trời đã không trả lời ông (21:3-4). Gióp càng chờ đợi Đức Chúa Trời, tình cảnh của ông càng trở nên tồi tệ. “Hãy nhìn ta và kinh ngạc; hãy lấy tay che miệng ngươi” (câu 5).

Gióp đang suy ngẫm về những gì mình sắp nói, thì lời ấy đã khơi dậy trong lòng ông (câu 6). Đây không phải là lời nói “vô tình” của ông, vì nó liên quan đến những sự thật cơ bản về sự sống và cái chết. Nếu bạn bè của Gióp ở trong hoàn cảnh của ông, họ sẽ nhìn nhận mọi việc và nói năng khác đi.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Làm thế nào bạn có thể thể hiện sự đồng cảm hơn vào lần tới khi bạn ở vị trí phải khuyên bảo hoặc an ủi ai đó?

NGÀY 315

Thời Gian Thử Thách

Đọc 2 Cô-rinh-tô 10:12-18

Không phải người tự đề cao mình được chấp nhận, nhưng là người được Chúa khen ngợi.

2 Cô-rinh-tô

Đức Chúa Trời chấp nhận công việc của chúng ta như thế nào? Bằng cách thử nghiệm nó. Từ Hy Lạp được dịch là “được chấp nhận” trong câu 18 có nghĩa là “được chấp nhận qua thử thách.” Có một thử thách trong tương lai tại tòa án của Đấng Christ (1 Cô-rinh-tô 3:10), nhưng cũng có một thử thách hiện tại.

Trong những năm qua, tôi đã thấy các chức vụ bị thử thách bởi những khoản lỗ tài chính, giáo lý sai lầm, những nhà lãnh đạo kiêu ngạo muốn “điều hành hội thánh,” và thách thức của sự thay đổi. Một số hội thánh đã sụp đổ vì công việc của họ không mang tính thuộc linh. Những chức vụ khác đã phát triển nhờ những thử thách của họ và trở nên tinh sạch và mạnh mẽ hơn, và qua tất cả những điều đó, Đức Chúa Trời đã được tôn vinh.

Chắc chắn các chức vụ của chúng ta phải lưu giữ hồ sơ và báo cáo, nhưng chúng ta không được rơi vào “bẫy thống kê” và nghĩ rằng con số là thước đo duy nhất của chức vụ. Mỗi hoàn cảnh đều khác nhau, và không một chức vụ nào có thể được đánh giá một cách trung thực dựa trên một chức vụ khác. Điều quan trọng là chúng ta đang ở đúng nơi Chúa muốn, làm những gì Ngài muốn chúng ta làm để Ngài được tôn vinh. Động lực cũng quan trọng như sự tăng trưởng trong cách Chúa đo lường công việc của chúng ta.

“Ai khoe mình, hãy khoe mình trong Chúa” (2 Cô-rinh-tô 10:17).

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Gần đây, Chúa đã thử thách công việc của bạn bằng những cách nào? Kết quả ra sao?

NGÀY 316

Hai “Tin Tức”

Đọc 1 Giăng 2:8

Tôi viết cho anh em một điều răn mới; chân lý của điều răn đó đã được thấy rõ trong Ngài và trong anh em, vì bóng tối đang tan biến và ánh sáng thật đã chiếu soi.

1 Giăng 2:8

Người Hy Lạp có hai từ khác nhau để chỉ “mới”. Một từ có nghĩa là “mới về thời gian”, và từ kia có nghĩa là “mới về chất lượng.” Chúng ta thường dùng từ đầu tiên để mô tả mẫu xe mới nhất. Nhưng nếu chúng ta mua một chiếc xe mang tính cách mạng, chúng ta sẽ dùng từ thứ hai.

Điều răn yêu thương nhau không mới về thời gian, nhưng mới về bản chất. Nhờ Chúa Giê-su Christ, điều răn cũ “yêu thương nhau” (Giăng 13:34) đã mang một ý nghĩa mới.

Tình yêu thương Cơ Đốc không phải là một cảm xúc hời hợt mà chúng ta “vun đắp” để có thể hòa hợp với nhau. Đó là vấn đề của ý chí, tình cảm và sự thu hút đối với một số người nhất định. Vấn đề là chúng ta phải quyết tâm để tình yêu của Chúa đến với người khác thông qua chính mình, và sau đó hành động với họ bằng tình yêu thương. Chúng ta không nên hành động “như thể chúng ta yêu thương họ”, nhưng phải hành động vì chúng ta yêu thương họ. Đây không phải là đạo đức giả, mà là vâng lời Chúa.

Có lẽ lời giải thích tốt nhất về tình yêu Cơ Đốc là 1 Cô-rinh-tô 13. Đời sống Cơ Đốc không có tình yêu thương thì chẳng là gì cả.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Gần đây bạn đã trải nghiệm tình yêu thương mà bạn cho là “mới mẻ về chất lượng” hay “tươi mới” chưa? Bạn sẽ mô tả tình yêu đó với bạn bè như thế nào?

NGÀY 317

Chậm mà Chắc thua Cuộc đua

Đọc 1 Giăng 2:16

Mọi sự trong thế gian, những ham muốn của người tội lỗi, sự mê tham của mắt và sự khoe khoang về những gì mình có và làm, đều không đến từ Cha, nhưng đến từ thế gian.

1 Giăng 2:16

Là Cơ Đốc nhân, thế gian hấp dẫn chúng ta qua “sự mê tham của xác thịt, sự mê tham của mắt, và sự kiêu ngạo của đời” (KJV). Và một khi thế gian chiếm ưu thế trong một trong những lĩnh vực này, chúng ta sẽ sớm nhận ra điều đó. Chúng ta mất đi niềm vui trong tình yêu thương của Cha và lòng khao khát làm theo ý muốn của Cha. Kinh Thánh trở nên nhàm chán và việc cầu nguyện trở nên khó khăn. Ngay cả mối thông công Cơ Đốc cũng có thể trở nên trống rỗng và thất vọng.

Điều quan trọng cần lưu ý là không ai trong chúng ta trở nên thế gian ngay lập tức. Thế gian âm thầm xâm chiếm chúng ta. Thế gian bộc lộ bộ mặt xấu xí của nó dưới nhiều hình thức tinh vi và khó nhận ra. Đôi khi chúng ta thần tượng những vận động viên, nhạc sĩ, ngôi sao truyền hình hay điện ảnh vĩ đại, hoặc các nhà lãnh đạo chính trị tự xưng là Cơ Đốc nhân – như thể những người này có thể giúp ích đặc biệt cho Đức Chúa Trời toàn năng. Hoặc chúng ta chiều chuộng những người giàu có và “có ảnh hưởng” trong hội thánh địa phương, như thể công việc của Chúa sẽ đổ bể nếu không có thiện chí của họ. Nhiều hình thức của thế gian không liên quan đến việc đọc sách sai trái và đắm chìm trong những thú vui xác thịt.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Gần đây bạn đã đối mặt với những cám dỗ thế gian nào trong mỗi loại sau: (1) những ham muốn tội lỗi, (2) sự ham muốn của mắt, và (3) sự kiêu ngạo/khoe khoang?

NGÀY 318

Bước Đi  và Làm việc

Đọc Cô-lô-se 1:10

Chúng tôi cầu nguyện điều này để anh em có thể sống một cuộc đời xứng đáng với Chúa và làm đẹp lòng Ngài trong mọi sự.

Cô-lô-se 1:10

Các giáo sư giả ở Cô-lô-se đã thu hút mọi người bằng cách cung cấp “kiến thức thuộc linh,” nhưng họ không áp dụng kiến ​​thức này vào cuộc sống. Trong đời sống Cơ Đốc, kiến ​​thức và sự vâng phục đi đôi với nhau. Không có sự tách biệt giữa học tập và sống. Sự khôn ngoan mà Phao-lô cầu nguyện không chỉ đơn thuần là kiến ​​thức sâu sắc về những lẽ thật thuộc linh. Sự khôn ngoan thuộc linh đích thực phải ảnh hưởng đến đời sống hàng ngày. Sự khôn ngoan và trí thông minh thực tế phải đi đôi với nhau.

Trong chức vụ mục sư của mình, tôi đã gặp những người say mê “nghiên cứu những lẽ thật sâu sắc hơn của Kinh Thánh”. Thông thường, họ được tặng một cuốn sách hoặc được giới thiệu về các băng ghi âm của giáo viên nào đó. Chẳng bao lâu, họ trở nên thông minh đến mức trở nên ngu ngốc! Tất cả các lẽ thật Kinh Thánh đều mang tính thực tế, không phải lý thuyết. Nếu chúng ta đang tăng trưởng về kiến ​​thức, chúng ta cũng nên tăng trưởng về ân điển.

Ba từ tóm tắt tính thực tiễn của đời sống Cơ Đốc: khôn ngoan, bước đi và làm việc. Trình tự rất quan trọng: trước tiên là khôn ngoan; sau đó là bước đi; rồi đến làm việc. Chúng ta không thể làm việc cho Chúa nếu không bước đi với Ngài, nhưng chúng ta không thể bước đi với Ngài nếu không biết ý muốn của Ngài. Nếu chúng ta dành thời gian mỗi ngày cho Lời Chúa và cầu nguyện, chúng ta sẽ biết ý muốn của Chúa, có thể bước đi với Ngài và làm việc cho Ngài.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đang làm gì để cải thiện bước đi với Chúa của mình?

NGÀY 319

Tin tưởng và Hành động

Đọc 1 Ti-mô-thê 4:1-6

Thánh Linh phán rõ ràng rằng trong những ngày sau rốt, có kẻ sẽ bội đạo mà theo các thần lừa dối và đạo lý của ma quỷ.

1 Ti-mô-thê 4:1

Sa-tan hành động “bằng sự giả hình của những kẻ nói dối” (1 Ti-mô-thê 4:2, bản dịch sát nghĩa). Một trong những dấu hiệu của một tôi tớ chân chính của Đức Chúa Trời là sự trung thực và chính trực: Người ấy thực hành những gì mình rao giảng. Điều này không có nghĩa là người ấy hoàn hảo không tội lỗi, mà là người ấy chân thành tìm kiếm sự vâng phục Lời Chúa. Người ấy cố gắng duy trì một lương tâm tốt (1 Ti-mô-thê 1:5, 19; 3:9). Từ “làm chai lì” có nghĩa là “bị nung đốt”.

Cũng như xác thịt của một người có thể bị “đóng dấu” đến mức trở nên chai cứng và vô cảm, thì lương tâm của một người cũng có thể bị chai lì. Bất cứ khi nào chúng ta khẳng định trên môi miệng điều gì đó mà chúng ta phủ nhận trong cuộc sống (dù mọi người có biết hay không), chúng ta đã làm tê liệt lương tâm mình thêm một chút. Chúa Giê-su đã nói rõ rằng không phải lời nói tôn giáo hay thậm chí việc làm phép lạ mới đủ điều kiện cho một người lên thiên đàng, mà chính là việc làm theo ý muốn của Đức Chúa Trời trong cuộc sống hàng ngày (Ma-thi-ơ 7:21-29). Một kẻ bội đạo không chỉ sai về mặt giáo lý; mà còn sai về mặt đạo đức. Đời sống cá nhân của họ đã trở nên sai trái trước khi giáo lý của họ được thay đổi. Thực tế, rất có thể họ đã thay đổi giáo lý của mình để có thể tiếp tục lối sống tội lỗi và xoa dịu lương tâm. Niềm tin và hành động luôn song hành.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Có điểm nào khiến hành vi và niềm tin của bạn không phù hợp không?

Khi chúng không phù hợp, bạn sẽ xử lý điều đó như thế nào?

NGÀY 320

Thuốc Giải Lo Lắng

Đọc Phi-líp 4:1-5

Hãy vui mừng trong Chúa luôn luôn. Tôi xin nhắc lại: Hãy vui mừng! Hãy để mọi người thấy rõ sự nhu mì của anh em. Chúa đã gần rồi.

Phi-líp 4:4-5

Nếu có ai có lý do để lo lắng, thì đó chính là sứ đồ Phao-lô. Hai người bạn Cơ Đốc yêu quý của ông tại Phi-líp đang bất đồng quan điểm, và ông đã không có mặt để giúp đỡ họ. Chúng ta không biết Ê-vô-đi và Sin-ty-cơ đang tranh cãi về điều gì, nhưng dù là gì đi nữa, điều đó cũng đang gây chia rẽ trong hội thánh (Phi-líp 4:2-3). Cùng với nguy cơ chia rẽ tại Phi-líp, Phao-lô còn phải đối mặt với sự chia rẽ giữa các tín hữu tại Rô-ma (1:14-17). Thêm vào những gánh nặng này là khả năng ông sẽ phải chết! Đúng vậy, Phao-lô có lý do chính đáng để lo lắng – nhưng ông đã không làm vậy! Thay vào đó, ông dành thời gian giải thích bí quyết chiến thắng nỗi lo lắng.

Từ gốc tiếng Anh cổ mà chúng ta có từ “lo lắng” có nghĩa là “siết cổ.” Thực tế, lo lắng có những hậu quả rõ ràng về mặt thể chất: đau đầu, đau cổ, loét, đau lưng. Lo lắng ảnh hưởng đến suy nghĩ, tiêu hóa, và thậm chí cả khả năng phối hợp của chúng ta.

Thuốc giải cho nỗi lo lắng chính là một tâm trí vững vàng: “Sự bình an của Đức Chúa Trời… sẽ gìn giữ lòng và trí anh em trong Đấng Christ Giê-su” (4:7). Với sự bảo vệ như vậy – tại sao phải lo lắng?

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có nghĩ rằng thực sự có thể vui mừng luôn luôn không? Hãy giải thích.

NGÀY 321

THẬT

Đọc 1 Giăng 5:16-21

Chúng ta ở trong Đấng chân thật, ngay cả trong Con Ngài là Chúa Giê-su Christ. Ngài là Đức Chúa Trời chân thật và là sự sống đời đời.

1 Giăng 5:20

Thế gian tự hào về sự sáng suốt, nhưng Cơ Đốc nhân bước đi trong sự sáng thật vì “Đức Chúa Trời là sự sáng” (1:5). Thế gian nói về tình yêu, nhưng không biết gì về tình yêu thật mà Cơ Đốc nhân trải nghiệm vì “Đức Chúa Trời là tình yêu” (4:8, 16). Thế gian phô trương sự khôn ngoan và học thức, nhưng Cơ Đốc nhân sống trong lẽ thật vì Đức Thánh Linh là lẽ thật (Giăng 14:17; 15:26; 16:13). Đức Chúa Trời là sự sáng, tình yêu và lẽ thật; và tất cả những điều này cùng nhau tạo nên một cuộc sống chân thật.

“Nhưng niềm tin của người ta chẳng quan trọng gì, miễn là họ chân thành!”

Lý do phổ biến này hầu như không cần phải bác bỏ. Niềm tin của dược sĩ, bác sĩ phẫu thuật, hay nhà hóa học có quan trọng gì không? Nó tạo nên tất cả sự khác biệt trên thế giới này.

Hãy khóc cho Jimmy Brown; Jimmy tội nghiệp đã không còn nữa. Bởi vì điều anh ta nghĩ là H₂O thực ra là H₂SO₄. (H₂O là nước. H₂SO₄ là axit sulfuric.)

Cơ Đốc nhân đã “từ bỏ thần tượng để hướng về Đức Chúa Trời, hầu việc Đức Chúa Trời hằng sống và chân thật” (1 Tê-sa-lô-ni-ca 1:9). Thần tượng thì chết, nhưng Đấng Christ là Đức Chúa Trời hằng sống. Thần tượng là giả dối, nhưng Đấng Christ là Đức Chúa Trời chân thật. Đây chính là bí quyết của sự sống chân thật!

Lời khuyên của Giăng có thể được diễn giải lại: “Hãy coi chừng sự bắt chước và giả tạo, hãy sống chân thật!”

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có bằng chứng nào từ chính cuộc sống của mình cho thấy Đức Chúa Trời là sự sáng không? Tình yêu thương? Lẽ thật?

NGÀY 322

Cần Tuyển Nhân Công

Đọc 1 Ti-mô-thê 1:1-2

 Phao-lô, vâng mạng Đức Chúa Trời là Cứu Chúa chúng ta, và vâng mạng Đức Chúa Giê-su Christ là sự trông cậy chúng ta, làm sứ đồ của Đức Chúa Giê-su Christ, gởi cho Ti-mô-thê, là con thật của ta trong đức tin: nguyền xin con được ân điển, sự thương xót và sự bình an ban cho bởi Đức Chúa Trời, Cha chúng ta, và bởi Đức Chúa Giê-su Christ, Chúa chúng ta!

1 Ti-mô-thê 1:1-2

“Cần tuyển người cho những chuyến đi nguy hiểm, tiền công ít ỏi, giá rét buốt giá, nhiều tháng trời u ám, nguy hiểm triền miên, khả năng trở về an toàn còn bấp bênh. Danh dự và sự công nhận sẽ không được  bảo đảm nếu thành công.”

Quảng cáo đó xuất hiện trên một tờ báo ở London, và hàng ngàn người đã hưởng ứng! Nó được ký bởi Ernest Shackleton, nhà thám hiểm Nam Cực nổi tiếng, và đó chính là điều tạo nên sự khác biệt.

Nếu Chúa Giê-su Christ quảng cáo tuyển nhân công, thông báo có thể sẽ như thế này: “Cần tuyển những người nam và nữ cho nhiệm vụ khó khăn là giúp xây dựng Hội thánh của Ta. Các con sẽ thường bị hiểu lầm, ngay cả bởi những người cùng làm việc với các con. Các con sẽ phải đối mặt với sự tấn công liên tục từ một kẻ thù vô hình. Các con có thể không thấy được kết quả công việc của mình, và phần thưởng trọn vẹn sẽ không đến cho đến khi tất cả công việc của các con hoàn thành. Nó có thể khiến các con mất nhà cửa, hoài bão – thậm chí cả “cuộc sống.” Đây chính là lời quảng cáo mà Ti-mô-thê đã phản hồi. Và Phao-lô rất biết ơn vì điều này.

Bất chấp những đòi hỏi mà Ngài đưa ra, Chúa Giê-su Christ vẫn nhận được “lời cầu xin” từ nhiều người sẵn lòng dâng hiến tất cả cho Ngài. Ngài chắc chắn là Vị Thầy vĩ đại nhất mà bất cứ ai cũng có thể làm việc cho, và nhiệm vụ xây dựng Hội thánh của Ngài chắc chắn là thử thách lớn nhất mà một tín đồ có thể hy sinh mạng sống mình.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn sẽ phản ứng thế nào trước một lời quảng cáo như đã đề cập ở trên? Tại sao?

NGÀY 323

Xô-pha, Tốt Như Vậy Sao?

Đọc Gióp 11

Nếu con tránh xa tội lỗi trong tay mình, không để điều ác ở trong trại mình, thì con sẽ ngước mặt lên không hổ thẹn, đứng vững vàng không sợ hãi.

Gióp 11:14-15

Xô-pha đưa ra ba lời buộc tội đối với Gióp: Gióp phạm tội (câu 1-4); Gióp không biết Đức Chúa Trời (câu 5-12); và Gióp cứng đầu không chịu ăn năn (câu 13-20). “Vẫn còn hy vọng!” là lời khích lệ của Xô-pha dành cho Gióp. Nhưng nếu Gióp muốn những phước lành này, ông phải đạt được chúng theo điều kiện của Xô-pha: Gióp phải ăn năn và xưng tội (câu 13-14). Xô-pha đang dụ dỗ Gióp mặc cả với Chúa để thoát khỏi rắc rối.

“Gióp kính sợ Đức Chúa Trời cách vô ích sao?” Sa-tan hỏi (1:9). Sa-tan cáo buộc Gióp có một “đức tin thương mại” hứa hẹn sự thịnh vượng để đổi lấy sự vâng lời. Nếu Gióp nghe theo lời khuyên của Xô-pha, ông đã rơi vào tay Kẻ Thù.

Gióp không có một “đức tin thương mại” để mặc cả với Chúa. Ông có một đức tin vững chắc rằng: “Dù Ngài giết tôi, tôi vẫn còn hy vọng nơi Ngài” (13:15). Điều đó nghe có vẻ không giống một người đang tìm kiếm một lối thoát dễ dàng khỏi khó khăn. “Gióp không hiểu lý do của Chúa,” Charles Haddon Spurgeon nói, “nhưng ông vẫn tiếp tục tin cậy vào lòng nhân từ của Ngài.” Đó chính là đức tin!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn sẽ cảm thấy thế nào nếu ở vào địa vị của Gióp sau khi nghe những lời buộc tội và lời khuyên của Xô-pha?

NGÀY 324

Những Kỳ Vọng Lớn

Đọc Gia-cơ 1:1-2

Hỡi anh em, hãy coi sự thử thách trăm bề thoạt đến cho anh em là điều vui mừng trọn vẹn.

Gia-cơ 1:2

Những tín đồ nào mong đợi đời sống Cơ Đốc dễ dàng sẽ phải ngạc nhiên. Bởi vì chúng ta là dân của Đức Chúa Trời bị tản lạc (Gia-cơ 1:1) chứ không phải là dân được Ngài che chở, nên chúng ta không thể lúc nào cũng mong đợi mọi việc diễn ra theo ý mình. Một số thử thách đến chỉ vì chúng ta là con người – bệnh tật, tai nạn, thất vọng, thậm chí là những bi kịch tưởng chừng như không thể tránh khỏi. Những thử thách khác đến vì chúng ta là Cơ Đốc nhân. Sa-tan chống đối chúng ta, thế gian chống đối chúng ta, và cuộc xung đột này tạo nên một cuộc sống đầy chiến trận. Xác thịt của chúng ta đang ở trong cuộc chiến.

Vợ chồng tôi đã từng đến thăm một người thợ dệt nổi tiếng thế giới và xem những người đàn ông và phụ nữ của ông làm việc trên khung cửi. Tôi nhận thấy mặt dưới của những tấm thảm không được tốt lắm. Thật đẹp: Các họa tiết không rõ ràng, và những đầu sợi len lỏng lẻo thì lủng lẳng. “Đừng đánh giá người thợ hay công trình bằng cách nhìn vào mặt trái”, hướng dẫn viên nói với chúng tôi. Tương tự như vậy, chúng ta đang nhìn vào mặt trái của cuộc sống; chỉ có Chúa mới nhìn thấy được họa tiết đã hoàn thành. Đừng đánh giá Ngài hay công trình của Ngài qua những gì chúng ta thấy hôm nay. Công trình của Ngài vẫn chưa hoàn thành!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có thể thành thật nói rằng mình đang đối mặt với bao nhiêu thử thách với “niềm vui thuần khiết”? Làm thế nào bạn có thể tìm thấy nhiều niềm vui hơn từ những hoàn cảnh không mấy dễ chịu của mình?

NGÀY 325

Giảng Dạy Chân Chính

Đọc 2 Ti-mô-thê 4:1-8

Hãy rao giảng Lời Chúa; hãy chuẩn bị trong lúc thuận tiện cũng như lúc không thuận tiện; hãy sửa trị, khiển trách và khích lệ với lòng kiên nhẫn và sự hướng dẫn cẩn thận.

2 Ti-mô-thê 4:2

Thật dễ dàng để viện cớ khi chúng ta đáng lẽ phải tạo ra cơ hội. Chính Phao-lô luôn tìm thấy cơ hội để chia sẻ Lời Chúa, dù là trong đền thờ, trên biển động, hay thậm chí trong tù. “Ai xem gió sẽ không gieo; ai xem mây sẽ không gặt” (Truyền Đạo 11:4). Đừng viện cớ nữa mà hãy bắt tay vào việc! Việc giảng dạy phải được đánh dấu bằng ba yếu tố: thuyết phục, cảnh báo và kêu gọi (“khiển trách, quở trách, khuyên bảo”). Xin trích dẫn một quy tắc cũ của những người giảng đạo: “Người ấy phải làm cho người an nhàn trở nên đau khổ và an ủi người đau khổ.” Nếu chỉ có sự thuyết phục mà không có phương thuốc, chúng ta đang chất thêm gánh nặng cho người khác. Và nếu chúng ta khuyến khích những người đáng bị khiển trách, chúng ta đang tiếp tay cho họ phạm tội. Việc rao giảng Kinh Thánh phải cân bằng.

Người rao giảng của Chúa phải kiên nhẫn khi rao giảng Lời Chúa. Người ấy không phải lúc nào cũng thấy kết quả ngay lập tức. Người ấy phải kiên nhẫn với những người chống đối việc rao giảng của mình. Trên hết, người ấy phải rao giảng giáo lý. Người ấy không được chỉ kể những câu chuyện Kinh Thánh, kể những minh họa thú vị, hay đọc một câu Kinh Thánh rồi quên mất. Giảng đạo chân chính là việc giải thích và áp dụng giáo lý Kinh Thánh. Bất cứ điều gì khác chỉ là diễn thuyết tôn giáo.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đã trải nghiệm một số ví dụ về “giảng đạo chân chính” nào?

Điều gì làm cho bài giảng đặc biệt tốt?

NGÀY 326

Chết để Sống

Đọc 2 Cô-rinh-tô 5:11-15

Ngài đã chết vì mọi người, để những ai đang sống không còn sống cho chính mình nữa, nhưng sống cho Đấng đã chết và sống lại cho họ.

2 Cô-rinh-tô 5:15

Năm 1858, Frances Ridley Havergal đến Đức cùng cha mình, người đang được điều trị bệnh đau mắt. Khi đang ở nhà một mục sư, bà nhìn thấy một bức tranh Chúa Giê-su bị đóng đinh trên tường, với dòng chữ bên dưới: “Ta đã làm điều này cho ngươi. Ngươi đã làm gì cho Ta?” Bà vội vàng lấy một tờ giấy và viết một bài thơ dựa trên câu châm ngôn đó, nhưng bà không hài lòng với nó, nên bà ném tờ giấy vào lò sưởi. Tờ giấy được lấy ra mà không hề hấn gì! Sau đó, cha bà khuyến khích bà xuất bản bài thơ; và hôm nay chúng ta cùng hát bài thơ đó theo một giai điệu do Philip P. Bliss sáng tác.

Ta hy sinh vì con hết,
huyết tuôn tim này tan tành
Đem con ra từ nơi chết,
chuộc tội đặng con lại sinh
Ta đã phó tính mạng cho con rồi,
phó chi cho ta, con ơi?
Ta đã phó tính mạng cho con rồi,
phó chi cho ta, con ơi?

Đấng Christ đã chết để chúng ta có thể sống nhờ Ngài và vì Ngài, và để chúng ta có thể sống với Ngài. Nhờ Đồi Calvary, các tín đồ sẽ được lên thiên đàng để sống với Đấng Christ mãi mãi!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Hãy nghĩ lại một năm qua. Bạn đang sống cho Đấng Christ ngày hôm nay hiệu quả hơn, kém hiệu quả hơn, hay vẫn như vậy? Tại sao?

NGÀY 327

Hãy học từ Phi-e-rơ

Đọc 1 Phi-e-rơ 5:8-11

Hãy tiết độ và tỉnh thức. Kẻ thù của anh em là ma quỷ, như sư tử gầm thét, rảo quanh tìm kiếm người để cắn nuốt.

1 Phi-e-rơ 5:8

Chúng ta đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ mình chúng ta mới phải chiến đấu, bởi vì Phi-e-rơ đã nói với chúng ta rằng “anh em của anh em trên khắp thế gian” cũng đang đối mặt với những thử thách tương tự (1 Phi-e-rơ 5:9). Chúng ta phải cầu nguyện cho nhau và khích lệ nhau trong Chúa. Và chúng ta phải nhớ rằng chiến thắng cá nhân của chúng ta sẽ giúp ích cho người khác, cũng như chiến thắng của họ sẽ giúp ích cho chúng ta.

Nếu Phi-e-rơ vâng theo những chỉ dẫn này vào đêm Chúa Giê-su bị bắt, ông đã không ngủ quên trong Vườn Ghết-sê-ma-nê (Ma-thi-ơ 26:36-46), tấn công Man-chu (Giăng 18:10), hay chối Chúa (Ma-thi-ơ 26:69-75). Ông đã không coi trọng lời cảnh báo của Chúa; thực tế, ông đã tranh luận với Ngài (câu 31-35)! Ông cũng không nhận ra Sa-tan khi kẻ thù thổi phồng cái tôi của ông lên, nói rằng ông không cần phải “thức canh và cầu nguyện,” rồi xúi giục ông dùng gươm. Nếu Phi-e-rơ nghe lời Chúa và chống lại Kẻ Thù, ông đã có thể thoát khỏi tất cả những thất bại đó.

Trước khi có thể đứng trước Sa-tan, chúng ta phải cúi đầu trước Chúa. Phi-e-rơ đã chống lại Chúa và cuối cùng đã đầu hàng Sa-tan!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Khi nhìn lại cuộc đời mình, bạn thấy mình có thể làm gì khác để tránh những thất bại lớn?

NGÀY 328

Quyển Sách Đúng

Đọc 1 Ti-mô-thê 3:8-16

Các chấp sự cũng vậy, phải là người đáng kính, chân thành, không uống rượu, và không theo đuổi lợi lộc bất chính.

1 Ti-mô-thê 3:8

Một người bạn mục sư của tôi đã tiếp quản một hội thánh bị tách ra khỏi một hội thánh khác và luôn tự đấu tranh với chính mình. Theo những gì anh ấy kể với tôi, các buổi họp kinh doanh của họ thật đáng xem! Hiến pháp của hội thánh được tôn kính gần như Kinh Thánh. Mọi người gọi đó là “quyển sách xanh.” Bạn tôi bắt đầu dạy mọi người Lời Chúa, và Thánh Linh bắt đầu tạo ra những thay đổi trong cuộc sống. Nhưng Kẻ Thù đã xúi giục một số các viên chức  thách thức mục sư của họ trong một buổi họp. “Ông không tuân theo quyển sách xanh à!” họ nói. Bạn tôi giơ cao quyển Kinh Thánh và hỏi: “Chúng ta sẽ vâng theo Lời Chúa hay một quyển sách xanh? Do con người viết ra sao?”

Đây là một bước ngoặt trong hội thánh, và sau đó Chúa đã ban phước cho hội thánh với sự tăng trưởng và quyền năng kỳ diệu. Một chấp sự không biết Lời Chúa không thể quản lý công việc của hội thánh. Một chấp sự không sống theo Lời Chúa nhưng lại có “lương tâm ô uế” không thể quản lý hội thánh. Chỉ vì một tín hữu được nhiều người biết đến, thành công trong kinh doanh, hoặc rộng rãi trong việc dâng hiến không có nghĩa là người đó đủ điều kiện để phục vụ với tư cách là một chấp sự.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đã từng trải qua những bất đồng trong hội thánh như đã đề cập ở trên chưa?

Bạn đã phản ứng thế nào?

NGÀY 329

Những Người Có Sức Mạnh Tâm Linh

Đọc 1 Ti-mô-thê 5:1-16

Hãy ghi nhận đúng mức những góa phụ thực sự đang gặp khó khăn.

1 Ti-mô-thê 5:3

Hội thánh không thể chăm sóc tất cả các góa phụ trong thành phố, nhưng nên chăm sóc các tín hữu, những người thuộc về cộng đồng. Chúng ta nên “làm điều thiện cho mọi người, nhất là cho những người thuộc anh em chúng ta trong đức tin” (Ga-la-ti 6:10). Một góa phụ được Hội thánh giúp đỡ không nên là một người buông thả, tìm kiếm khoái lạc, nhưng là một người phụ nữ tin kính, đặt hy vọng nơi Đức Chúa Trời và có chức vụ cầu thay và cầu nguyện. Xem Lu-ca 2:36-37 để biết ví dụ về một góa phụ tin kính.

Kinh nghiệm của tôi trong ba giáo đoàn khác nhau cho thấy những góa phụ tin kính là “những người có sức mạnh tâm linh” trong hội thánh. Họ là trụ cột của các buổi cầu nguyện. Họ tận tụy với công việc thăm viếng, và họ góp phần làm tăng số lượng giáo viên trong trường Chúa Nhật. Kinh nghiệm của tôi cũng cho thấy, nếu một góa phụ không tin kính, bà ấy có thể là một vấn đề lớn cho hội thánh. Bà ấy sẽ đòi hỏi sự chú ý, phàn nàn về những gì người trẻ tuổi làm, và thường giữ điện thoại bên mình và sẵn sàng buôn chuyện. Phao-lô đã nói rõ trong 1 Ti-mô-thê 5:7 rằng những góa phụ được hội thánh giúp đỡ phải “không chỗ trách được.”

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Những góa phụ tin kính đã truyền cảm hứng hoặc giúp đỡ bạn như thế nào về mặt tâm linh? Những “nhóm” tín đồ nào khác đã tác động tích cực đến sự tăng trưởng tâm linh của bạn?

NGÀY 330

Nhận biết tên

Đọc Cô-lô-se 4:7-13

A-ri-tạc, người bạn tù của tôi, gửi lời chào anh em.

Cô-lô-se 4:10

A-ri-tạc được xác định là “bạn tù” của Phao-lô và cũng là một trong những “người cùng làm việc” với Phao-lô (Phi-lê-mi câu 24). A-ri-tạc đến từ Ma-xê-đoan và là một trong những bạn đồng hành của Phao-lô (Công vụ 19:29). Ông vốn là người Tê-sa-lô-ni-ca ( Công vụ 20:4) và đã sẵn sàng liều mạng sống mình trong cuộc bạo loạn ở Ê-phê-sô (19:28-41). Ông đã cùng Phao-lô đi thuyền đến Rô-ma (27:2), điều này có nghĩa là ông cũng đã trải qua cơn bão và vụ đắm tàu ​​mà Lu-ca đã mô tả rất sinh động trong Công vụ 27.

A-ri-tạc vẫn ở bên Phao-lô bất kể hoàn cảnh nào, một cuộc bạo loạn ở Ê-phê-sô, một chuyến đi, cơn bão, hay thậm chí là nhà tù. A-ri-tạc  khó có thể là một tù nhân chính thức của La Mã. “Bạn tù” có lẽ có nghĩa là A-ri-tạc đã cùng bị giam giữ với Phao-lô để có thể giúp đỡ và an ủi vị sứ đồ. Ông là một tù nhân tự nguyện vì Chúa Giê-su Christ và Phúc Âm.

Phao-lô không thể hoàn thành tất cả những điều ông đã làm nếu không có sự giúp đỡ của bạn bè. A-ri-tạc nổi bật là một trong những người cộng sự tuyệt vời nhất của Phao-lô. Ông không tìm kiếm một nhiệm vụ dễ dàng. Ông không bỏ chạy khi gặp khó khăn. Ông đã cùng chịu đựng và cùng làm việc với Phao-lô.

.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Trong số những người bạn biết, ai là người trung thành phục vụ Chúa nhưng những nỗ lực của họ thường bị lãng quên?

NGÀY 331

Tham gia Lễ diễu hành

Đọc 2 Cô-rinh-tô 2:12-17

Cảm tạ Đức Chúa Trời, là Đấng luôn dẫn đầu chúng ta trong cuộc diễu hành chiến thắng trong Đấng Christ, và qua chúng ta, Ngài lan tỏa hương thơm của sự hiểu biết về Ngài khắp mọi nơi.

2 Cô-rinh-tô 2:14

Hình ảnh ở đây là “lễ chiến thắng của La Mã”, một lễ vật đặc biệt mà La Mã dành cho các vị tướng chiến thắng. Nếu một vị tổng tư lệnh giành được chiến thắng hoàn toàn trước kẻ thù trên đất nước khác, và nếu ông ta giết ít nhất năm ngàn quân địch và giành được lãnh thổ mới cho hoàng đế, thì vị tổng tư lệnh đó có quyền được hưởng lễ chiến thắng của La Mã. Đoàn diễu hành sẽ bao gồm vị chỉ huy ngồi trên một cỗ xe bằng vàng, xung quanh là các sĩ quan của ông ta. Cuộc diễu hành cũng sẽ bao gồm việc trưng bày chiến lợi phẩm, cũng như những tù binh của kẻ thù. Các thầy tế lễ La Mã cũng sẽ có mặt trong cuộc diễu hành, mang theo hương trầm để dâng lên đội quân chiến thắng.

Chúa Giê-su Christ, vị tổng tư lệnh vĩ đại của chúng ta, đã đến vùng đất xa lạ (trái đất này) và hoàn toàn đánh bại Kẻ Thù (Sa-tan). Thay vì giết năm ngàn người, Ngài đã ban sự sống cho hơn năm ngàn người, thêm ba ngàn người vào Lễ Ngũ Tuần và thêm hai ngàn người nữa ngay sau Lễ Ngũ Tuần (Công Vụ 2:41; 4:4). Chúa Giê-su Christ đã giành lấy chiến lợi phẩm từ những linh hồn lạc lối, những người đã bị nô lệ cho tội lỗi và Sa-tan. Thật là một chiến thắng huy hoàng!

CẦN SUY NGẪM

Bạn đang tự mình chiến đấu với những trận chiến nào? Bạn cần sự giúp đỡ của Chúa như thế nào?

NGÀY 332

Sống khác với  Tồn tại

Đọc Truyền Đạo 6:1-9

Mọi sự lao khổ của loài người là vì miệng mình, song không hề được thỏa nguyện.

Truyền Đạo 6:7

Giàu và nghèo đều lao động để tồn tại. Nhưng ngay cả sau tất cả những lao động này, cơn thèm ăn của cả người giàu lẫn người nghèo đều không được thỏa mãn hoàn toàn.

Tại sao chúng ta ăn? Để chúng ta có thể sống thêm nhiều năm. Nhưng sống thêm nhiều năm có ích gì? Chúng ta giống như những chú chim mà tôi ngắm nhìn ở sân sau. Chúng dành toàn bộ thời gian thức để tìm kiếm thức ăn hoặc chạy trốn kẻ thù. Những chú chim này không thực sự sống; chúng chỉ tồn tại. Vậy mà chúng đang hoàn thành mục đích mà Đấng Tạo Hóa đã tạo ra chúng và chúng thậm chí còn hót về điều đó!

Solomon không hề ám chỉ rằng làm việc hay ăn. Nhiều người trong chúng ta thích làm cả hai. Nhưng nếu cuộc sống chỉ xoay quanh làm việc và ăn uống, thì chúng ta đang bị chi phối bởi ham muốn, và điều đó gần như đặt chúng ta ngang hàng với động vật. Xét về bản chất, tự bảo tồn có thể là quy luật đầu tiên của sự sống, nhưng chúng ta, những người được tạo dựng theo hình ảnh của Chúa, phải sống vì một điều gì đó cao cả hơn.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có thể làm gì để những hoạt động thường ngày (như làm việc và ăn uống) không ngăn cản bạn tận hưởng những điều thực sự quan trọng trong cuộc sống?

NGÀY 333

Dòng Suối Thương Xót

Đọc Hê-bơ-rơ 2:2-3

Nếu lời thiên sứ phán ra là điều bắt buộc… thì làm sao chúng ta tránh khỏi nếu chúng ta bỏ qua một sự cứu rỗi lớn lao như vậy?

Hê-bơ-rơ 2:2-3

Tác giả của bài hát “Come Thou Fount of Every Blessing” (Phước nguyên từ trời xin chảy vào lòng), Robert Robinson, đã được cải đạo dưới sự giảng dạy hùng hồn của George Whitefield. Nhưng về sau, ông đã xa rời Chúa. Ông đã được trọng dụng trong vai trò mục sư, nhưng việc bỏ bê những điều thuộc linh đã khiến ông lạc lối. Trong nỗ lực tìm kiếm sự bình an, ông bắt đầu lên đường. Trong một chuyến đi, ông gặp một phụ nữ trẻ rõ ràng rất có tâm hồn thuộc linh.

“Ông nghĩ gì về bài thánh ca tôi vừa đọc?” cô ấy hỏi Robinson và đưa cho ông cuốn sách. Đó chính là bài thánh ca của ông. Ông cố gắng tránh né câu hỏi của cô nhưng vô ích, vì Chúa đang phán với anh. Cuối cùng, anh đã suy sụp và thú nhận mình là ai và đã sống xa cách Chúa như thế nào.

“Nhưng những ‘dòng suối thương xót’ này vẫn đang tuôn chảy”, người phụ nữ trấn an ông; và nhờ sự khích lệ của cô, Robinson đã được phục hồi mối tương giao với Chúa.

Dòng chảy trôi theo dòng nước thì dễ, nhưng ngược dòng thì khó. Sự cứu rỗi của chúng ta là một “sự cứu rỗi vĩ đại,” được mua bằng một giá rất đắt. Nó mang đến những lời hứa và phước lành lớn lao, và dẫn đến một cơ nghiệp vinh quang. Làm sao chúng ta có thể bỏ qua nó?

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

“Những dòng suối thương xót” của Chúa đang tuôn chảy qua cuộc đời bạn theo những cách nào?

NGÀY 334

Không Có Sự Bảo Đảm

Đọc Truyền Đạo 9:11-18

Ta xây lại thấy dưới mặt trời có kẻ lẹ làng chẳng được cuộc chạy đua, người mạnh sức chẳng được thắng trận, kẻ khôn ngoan không đặng bánh, kẻ thông sáng chẳng hưởng của cải, và người khôn khéo chẳng được ơn; vì thời thế và cơ hội xảy đến cho mọi người.

Truyền Đạo 9:11

Dự đoán trước phản ứng của những người nghe, Sa-lô-môn bắt đầu thảo luận về cuộc sống. Nếu cái chết là điều không thể tránh khỏi, một số người sẽ lập luận, thì điều khôn ngoan nhất chúng ta có thể làm là tập trung vào điểm mạnh của mình và sống. Khi cái chết đến, ít nhất chúng ta cũng sẽ có được sự thỏa mãn khi biết mình đã đạt được thành công.

“Đừng quá chắc chắn về điều đó!” Sa-lô-môn sẽ trả lời.

Khả năng của chúng ta không  bảo đảm cho thành công (câu 11-12). Mặc dù nhìn chung, những người chạy nhanh nhất sẽ chiến thắng, nhưng cũng đúng là những người tài năng này có thể thất bại thảm hại vì những yếu tố nằm ngoài tầm kiểm soát của họ. Những người thành công biết cách tận dụng tối đa thời gian và quy trình (8:5), nhưng chỉ có Chúa mới có thể kiểm soát thời gian và cơ hội (9:11).

Tất nhiên, Cơ Đốc nhân không phụ thuộc vào may mắn hay cơ hội bởi vì họ tin tưởng vào sự quan phòng đầy yêu thương của Chúa. Cơ Đốc nhân tin cậy Chúa sẽ dẫn dắt và giúp họ đưa ra quyết định, và họ tin rằng ý muốn của Ngài là tốt nhất. Họ phó thác thời gian và cơ hội trong bàn tay đầy năng lực của Ngài.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Làm thế nào bạn có thể phó thác thời gian và cơ hội hoàn toàn trong tay Chúa?

NGÀY 335

Của Lễ Chịu Khổ

Đọc Gióp 9-10

Dù vô tội, tôi không thể trả lời Ngài; tôi chỉ có thể cầu xin Đấng Phán Xét của tôi thương xót.

Gióp 9:15

Trong Gióp 9 và 10, Gióp đặt ra ba câu hỏi: (1) “Làm sao tôi có thể được công chính trước mặt Đức Chúa Trời?” (9:1-13); (2) “Làm sao tôi có thể gặp Đức Chúa Trời tại tòa án?” (câu 14-35); và (3) “Tại sao tôi được sinh ra?” (10:1-22). Gióp là người công chính, nhưng ông phải chứng minh điều đó. Làm sao một người phàm có thể chứng minh mình công chính trước mặt Đức Chúa Trời? Liệu họ có thể đưa Đức Chúa Trời ra tòa không? Nhưng nếu Đức Chúa Trời không can thiệp và làm chứng cho Gióp, thì mục đích của tất cả những đau khổ này là gì? Tại sao Gióp lại được sinh ra?

Gióp không thể hiểu được những gì Đức Chúa Trời đang làm, và điều quan trọng là ông không hiểu. Nếu Gióp biết rằng Chúa đang dùng ông như một vũ khí để đánh bại Sa-tan, ông đã có thể chỉ cần ngồi yên và tin tưởng chờ đợi trận chiến kết thúc. Nhưng khi Gióp nhìn lại bản thân và hoàn cảnh của mình, ông đã tự hỏi chính câu hỏi mà các môn đồ đã hỏi khi Ma-ri xức dầu thơm đắt tiền cho Chúa Giê-su: “Sao lại phí phạm như vậy?” (Mác 14:4; Giăng 11:2). Trước khi chỉ trích Gióp quá gay gắt, hãy nhớ lại xem chúng ta đã tự hỏi điều đó bao nhiêu lần khi một em bé qua đời hoặc một thanh niên đầy triển vọng bị thiệt mạng trong một tai nạn. Không có điều gì được dâng hiến cho Chúa Giê-su bằng đức tin và tình yêu thương lại bị lãng phí.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đang gặp phải những câu hỏi nào về cuộc sống và Chúa?

NGÀY 336

Chậm Giận

Đọc Gia-cơ 1:19-20

Mọi người nên mau nghe, chậm nói và chậm giận, vì cơn giận của con người không mang lại cuộc sống công chính mà Đức Chúa Trời mong muốn.

Gia-cơ 1:19-20

Chúng ta không nên tức giận với Đức Chúa Trời hoặc Lời Ngài. “Người kiên nhẫn có sự thông sáng lớn, nhưng kẻ nóng tính bộc lộ sự điên dại” (Châm ngôn 14:29). Nhiều cuộc cãi vã trong hội thánh là kết quả của tính nóng nảy và lời nói hấp tấp. Có một sự tức giận theo ý Chúa đối với tội lỗi, và nếu chúng ta yêu Chúa, chúng ta phải ghét tội lỗi. Nhưng sự tức giận của chúng ta không tạo ra sự công chính của Đức Chúa Trời. Thực tế, sự tức giận hoàn toàn trái ngược với sự kiên nhẫn mà Đức Chúa Trời muốn tạo ra trong cuộc sống chúng ta khi chúng ta trưởng thành trong Đấng Christ.

Tôi đã từng thấy một tấm áp phích có dòng chữ: “Tính nóng nảy rất quý giá, thật đáng tiếc nếu mất nó!” Chính tính nóng nảy giúp tôi luyện thép. Nếu chúng ta không thể nổi giận với tội lỗi, chúng ta sẽ không có nhiều sức mạnh để chống lại nó. Gia-cơ cảnh báo chúng ta đừng nổi giận với Lời Chúa vì Lời Ngài phơi bày tội lỗi của chúng ta. Giống như người đàn ông đã đập vỡ tấm gương vì không thích hình ảnh trong đó, chúng ta phản nghịch Lời Chúa vì Lời ấy nói lên sự thật về chúng ta và bản chất tội lỗi của chúng ta.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Hãy nghĩ về lần gần đây nhất bạn thực sự nổi giận. Bạn đã xử lý cơn giận của mình như thế nào? Tình hình có thể đã khác đi như thế nào nếu bạn lắng nghe nhanh hơn và nói chậm hơn?

NGÀY 337

Học về Sự Thỏa Lòng

Đọc Phi-líp 4:10-12

Tôi đã học cách thỏa lòng bất kể hoàn cảnh nào.

Phi-líp 4:11

Sự thỏa lòng không phải là sự tự mãn, cũng không phải là sự bình an giả tạo dựa trên sự thiếu hiểu biết. Những tín đồ tự mãn không quan tâm đến người khác, trong khi những Cơ Đốc nhân thỏa lòng muốn chia sẻ phước lành của mình. Sự thỏa lòng không phải là trốn tránh cuộc chiến mà là sự bình an và tin tưởng bền vững giữa cuộc chiến. Hai từ trong Phi-líp 4:11 vô cùng quan trọng là “học hỏi” và “thỏa lòng”.

Động từ “học hỏi” có nghĩa là “học hỏi qua kinh nghiệm”. Sự thỏa lòng thuộc linh của Phao-lô không phải là điều ông có ngay sau khi được cứu. Ông đã phải trải qua nhiều kinh nghiệm khó khăn trong cuộc sống để học cách thỏa lòng.

Từ “thỏa lòng” thực ra có nghĩa là “được chứa đựng.” Nó mô tả những người có nguồn lực bên trong để họ không phải phụ thuộc vào những thứ thay thế bên ngoài. Từ Hy Lạp này có nghĩa là “tự cung tự cấp” và là một từ ưa thích của các triết gia Khắc Kỷ. Nhưng là Cơ Đốc nhân, tự thân chúng ta không thể tự cung cấp,  chúng ta đủ nhờ Đấng Christ. Vì Đấng Christ sống trong chúng ta, chúng ta đủ khả năng đáp ứng những nhu cầu của cuộc sống (Phi-líp 4:13).

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Những nguyên nhân chính gây ra sự bất mãn của bạn là gì? Điều gì khiến bạn thỏa lòng?

NGÀY 338

Bị Bỏ Rơi và Tha Thứ cho người khác

Đọc 2 Ti-mô-thê 4:9-22

Chúa sẽ giải cứu tôi khỏi mọi sự tấn công của ma quỷ và sẽ đưa tôi an toàn vào vương quốc trên trời của Ngài.

2 Ti-mô-thê 4:18

Khi Phao-lô nản lòng tại Cô-rinh-tô, Chúa đã đến với ông và khích lệ ông (Công vụ 18:9-11). Sau khi bị bắt tại Giê-ru-sa-lem, Phao-lô lại được Chúa viếng thăm và khích lệ (Công vụ 23:11). Trong cơn bão khủng khiếp đó, khi Phao-lô đang ở trên tàu, “Chúa đã ban cho ông sức mạnh và lòng can đảm” (Công vụ 27:22). Giờ đây, trong nhà tù La Mã kinh hoàng đó, Phao-lô một lần nữa trải nghiệm sự hiện diện mạnh mẽ của Chúa, Đấng đã hứa: “Ta sẽ không bao giờ rời xa các ngươi; “Ta sẽ chẳng bỏ ngươi đâu” (Hê-bơ-rơ 13:5).

Nhưng hãy lưu ý rằng mối quan tâm của Phao-lô không phải là sự an toàn hay thoải mái của bản thân ông.

Đó là việc rao giảng Lời Chúa để dân ngoại được cứu. Đó là sự kêu gọi đặc biệt của Phao-lô để phục vụ dân ngoại (Ê-phê-sô 3), và ông không hổ thẹn về phúc âm, ngay cả tại thành phố Rô-ma kiêu hãnh (Rô-ma 1:16).

Thật là một quý ông đích thực! Bạn bè bỏ rơi ông, và ông cầu xin Chúa tha thứ cho họ. Kẻ thù thử thách ông, và ông tìm cơ hội để nói với họ cách được cứu rỗi! Thật khác biệt biết bao khi Đức Thánh Linh kiểm soát cuộc đời chúng ta!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn thường phản ứng thế nào khi bạn bè bỏ rơi bạn? Đức Thánh Linh có thể giúp bạn phát triển thái độ tha thứ như thế nào?

NGÀY 339

Giảm Cân

Đọc Hê-bơ-rơ 12:1-6

Vì chúng ta được một đám mây nhân chứng rất lớn bao quanh, xin cho chúng ta đừng vứt bỏ mọi điều ràng buộc và tội lỗi dễ vấn vương, mà hãy kiên trì chạy trong cuộc đua đã bày ra cho chúng ta.

Hê-bơ-rơ 12:1

Các vận động viên thường mang tạ để chuẩn bị cho các cuộc thi. Không ai thực sự tham gia nếu mang tạ vì chúng sẽ làm họ chậm lại. Quá nhiều tạ sẽ làm giảm sức bền của họ.

Những “gánh nặng” nào chúng ta nên loại bỏ để có thể chiến thắng cuộc đua? Tất cả những gì cản trở sự tiến bộ của chúng ta. Thậm chí chúng có thể là “điều tốt” trong mắt người khác. Các vận động viên chiến thắng không lựa chọn giữa điều tốt và điều xấu; họ lựa chọn giữa điều tốt hơn và điều tốt nhất.

Chúng ta cũng nên loại bỏ “tội lỗi dễ vấn vương” (câu 1). Không nêu tên một tội lỗi cụ thể nào, tác giả sách Hê-bơ-rơ có lẽ đang ám chỉ đến tội vô tín. Chính sự vô tín đã ngăn cản dân Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa (3:16-19), và cũng chính sự vô tín cản trở chúng ta bước vào cơ nghiệp thuộc linh trong Đấng Christ. Cụm từ “bởi đức tin” (hay “nhờ đức tin”) được sử dụng 21 lần trong chương 11, cho thấy chính đức tin nơi Đấng Christ giúp chúng ta chịu đựng.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đang mang một số “gánh nặng” nào – không nhất thiết là tội lỗi mà là những điều có thể cản trở sự tăng trưởng thuộc linh của bạn?

NGÀY 340

Một số điều không bao giờ thay đổi

Đọc Rô-ma 4:1-15

Kinh thánh nói gì? “Áp-ra-ham tin Đức Chúa Trời, và điều đó được kể là công bình cho người.”

Rô-ma 4:3

Tiến sĩ Harry Ironside, mục sư của Hội thánh Moody ở Chicago trong mười tám năm, kể về chuyến thăm một lớp học trường Chúa Nhật trong kỳ nghỉ. Giáo viên hỏi: “Người ta được cứu như thế nào vào thời Cựu Ước?” Một người trả lời: “Bằng cách tuân giữ luật pháp.” “Đúng vậy,” giáo viên nói. Nhưng Tiến sĩ Ironside ngắt lời: “Kinh thánh của tôi nói rằng không một xác thịt nào được xưng công bình bởi việc làm theo luật pháp” (Rô-ma 3:20). Giáo viên hỏi: “Có ai có ý kiến ​​gì không?” Một học viên khác trả lời: “Bằng cách dâng của lễ cho Đức Chúa Trời.” “Đúng vậy!” giáo viên nói. Nhưng Tiến sĩ Ironside ngắt lời: “Kinh Thánh của tôi nói rằng huyết của bò đực và dê đực không thể cất tội lỗi đi được” (xem Hê-bơ-rơ 10:4). Lúc này, giáo viên chắc chắn rằng vị khách hiểu biết về Kinh Thánh hơn mình, nên ông nói: “Vậy, anh hãy cho chúng tôi biết con người được cứu rỗi như thế nào trong Cựu Ước!” Tiến sĩ Ironside giải thích rằng họ được cứu bởi đức tin – giống như cách con người ngày nay được cứu (Ê-phê-sô 2:8-9)!

Kinh Thánh chép rằng Áp-ra-ham “tin Đức Chúa Trời, và điều đó được kể là công chính cho ông” (Rô-ma 4:3). Ông là tổ phụ của tất cả những ai tin Chúa Giê-su Christ và được xưng công chính bởi đức tin (câu 11).

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Vì đức tin là nền tảng cho các nghi lễ của Cựu Ước, vậy đức tin nên truyền cảm hứng cho bạn làm gì hôm nay?

NGÀY 341

Đức tin chết

Đọc Gia-cơ 2:14-26

Hỡi anh em, nếu ai nói mình có đức tin mà không có việc làm thì ích gì! Đức tin vững chắc có thể cứu được người ấy sao?

Gia-cơ 2:14

Những người có đức tin chết biết chính xác  các từ ngữ cho lời cầu nguyện và lời chứng, thậm chí có thể trích dẫn đúng những câu Kinh Thánh, nhưng hành động của họ không tương xứng với lời nói.

Gia-cơ đưa ra một minh họa đơn giản trong Gia-cơ 2:15-16. Một tín đồ nghèo đến với cộng đồng mà không có quần áo phù hợp và đang thiếu thức ăn. Người có đức tin chết để ý đến người khách đến thăm và thấy nhu cầu của người đó nhưng không làm gì để đáp ứng nhu cầu. Anh ta chỉ nói vài lời đạo đức! “Hãy đi, tôi chúc anh bình an; hãy mặc ấm và ăn uống đầy đủ” (câu 16). Nhưng vị khách ra về vẫn đói và rách rưới như lúc mới đến.

Là tín đồ, chúng ta có nghĩa vụ giúp đỡ đáp ứng nhu cầu của mọi người, bất kể họ là ai. Chúa Giê-su đã phán: “Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ điều gì các ngươi đã làm cho một trong những anh em rất hèn mọn nầy của ta, ấy là các ngươi đã làm cho ta vậy” (Ma-thi-ơ 25:40). Giúp đỡ người đang gặp khó khăn là một biểu hiện của tình yêu thương, và đức tin hành động bởi tình yêu thương (Ga-la-ti 5:6).

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có nhớ lại lần nào gần đây mình định giúp đỡ ai đó, nhưng lại chọn cách khẳng định bằng lời nói không? Làm thế nào để ngăn chặn việc này trở thành thói quen?

NGÀY 342

Một Bí Mật và Một Cái Dằm

Đọc 2 Cô-rinh-tô 12:1-6

Tôi biết một người trong Đấng Christ, mười bốn năm trước đã được cất lên tầng trời thứ ba… Và tôi biết rằng người này… đã được cất lên thiên đàng.

2 Cô-rinh-tô 12:2-3

Phao-lô đã im lặng về trải nghiệm thiên đàng này trong mười bốn năm! Trong những năm đó, ông đã bị một “cái dằm đâm vào thịt” (7 км), và có lẽ mọi người tự hỏi tại sao ông lại phải chịu đựng một nỗi đau khổ nặng nề như vậy. Những người Do Thái giáo có thể đã nói, “Nỗi đau khổ này là hình phạt của Đức Chúa Trời.” (Thật ra, đó là một món quà từ Chúa.) Một số người bạn tốt của Phao-lô có thể đã cố gắng động viên ông bằng cách nói: “Hãy vui lên, Phao-lô. Một ngày nào đó anh sẽ được lên thiên đàng!” Phao-lô có thể đã trả lời: “Đó là lý do tại sao tôi bị cái dằm này – vì tôi đã lên thiên đàng!”

Đức Chúa Trời đã tôn vinh Phao-lô bằng cách ban cho ông những khải tượng và sự mặc khải, và bằng cách đưa ông lên thiên đàng, nhưng Ngài còn tôn vinh ông hơn nữa bằng cách cho phép ông nghe “những điều không thể diễn tả” khi ông ở đó. Ông đã nghe lỏm được những bí mật thiêng liêng chỉ được chia sẻ trong nơi thánh đó.

Một vinh dự như vậy hẳn sẽ khiến hầu hết mọi người rất tự hào. Thay vì im lặng suốt mười bốn năm, họ hẳn đã nói ngay với thế giới. Nhưng Phao-lô chỉ đơn giản nói ra sự thật – đó không phải là lời khoe khoang suông và để sự thật tự nói lên tất cả. Mối quan tâm lớn nhất của ông là không ai được cướp đi vinh quang của Đức Chúa Trời.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Làm sao bạn có thể chấp nhận tất cả những điều Chúa đã làm cho bạn mà không trở nên kiêu ngạo?

NGÀY 343

Bữa Tiệc Thánh Này Là Của Ai?

Đọc 1 Cô-rinh-tô 11:17-34

Người ta phải tự xét mình trước khi ăn bánh và uống chén.

1 Cô-rinh-tô

Từ buổi đầu của Hội Thánh, các tín hữu thường ăn chung với nhau. Đó là cơ hội để thông công và chia sẻ với những người kém may mắn hơn.

“Tiệc Agape” (từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là “tình yêu”) là một phần của sự thờ phượng tại Cô-rinh-tô, nhưng một số sự lạm dụng nghiêm trọng đã len lỏi vào. Thứ nhất, có nhiều bè phái khác nhau trong Hội Thánh, và mọi người ăn uống với “đám đông” của riêng mình thay vì thông công với toàn thể gia đình Hội Thánh (câu 18).

Một lỗi lầm khác là sự ích kỷ: Người giàu Người ta mang theo rất nhiều thức ăn cho mình, trong khi những tín hữu nghèo hơn thì đói lả. Thậm chí một số tín hữu còn say xỉn (câu 20-21).

Dĩ nhiên, những chia rẽ trong bữa tiệc chỉ là bằng chứng cho thấy những vấn đề sâu xa hơn trong hội thánh. Người Cô-rinh-tô nghĩ rằng họ là những tín hữu cao cấp, nhưng thực ra họ chỉ là những đứa trẻ. Phao-lô không đề nghị họ bỏ bữa tiệc, mà đúng hơn là họ khôi phục lại ý nghĩa đúng đắn của nó. “Bữa tiệc agape” đáng lẽ phải là một cơ hội để gây dựng.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đề xuất điều gì để các buổi họp hội thánh của mình mang tính gây dựng hơn cho tất cả mọi người tham gia?

NGÀY 344

Trở Lại

Đọc Ê-sai 9-12

Vì một con trẻ đã chào đời cho chúng ta, một con trai đã ban cho chúng ta, và quyền cai trị sẽ đặt trên vai Ngài. Ngài sẽ được gọi là Đấng Mưu Luận, Đức Chúa Trời Toàn Năng, Cha Đời Đời, Chúa Bình An.

Ê-sai 9:6

Chúng ta biết rằng lời tiên tri này ám chỉ đến Đấng Christ vì cách nó được trích dẫn trong Ma-thi-ơ 4:15-16. Nhưng Ê-sai đã nhìn xa hơn sự giáng sinh  của Đấng Christ để hướng đến sự tái lâm của Ngài.

Ê-sai 9:6 tuyên bố cả nhân tính (“Một con trẻ đã chào đời”) và thần tính (“Một con trai đã được ban cho”) của Chúa Giê-su Christ. Sau đó, nhà tiên tri chuyển sang thời đại vương quốc, khi Đấng Mê-si sẽ trị vì trong sự công chính và công lý từ ngai vàng của Đa-vít. Đức Chúa Trời đã hứa với Đa-vít rằng triều đại và ngai vàng của ông sẽ được thiết lập mãi mãi, và lời hứa này được ứng nghiệm nơi Chúa Giê-su Christ, Đấng một ngày nào đó sẽ trị vì tại Giê-ru-sa-lem.

Nếu danh Ngài là “Kỳ Diệu”, thì không có gì nhàm chán về vương quốc của Ngài! Là “Đấng Cố Vấn”, Ngài có sự khôn ngoan để cai trị một cách công chính, và là “Đức Chúa Trời Toàn Năng”, Ngài có quyền năng thực hiện những kế hoạch khôn ngoan của mình. Ngài là “Cha Đời Đời.” Trong tiếng Do Thái, từ “cha” có nghĩa là “người khởi xướng” hoặc “nguồn gốc”. Nếu chúng ta muốn có bất cứ điều gì vĩnh cửu, chúng ta phải nhận được điều đó từ Chúa Giê-su Christ; Ngài là “Cha đời đời.” hay Cha của sự vĩnh cửu.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Trong số các danh xưng dành cho Đấng Mê-si, danh xưng nào mang lại cho bạn sự khích lệ nhất? Tại sao?

NGÀY 345

Lựa chọn tốt hơn

Đọc 1 Cô-rinh-tô 7:1-24

Vợ không có quyền tự chủ về thân mình, bèn là chồng; chồng cũng vậy, không có quyền tự chủ về thân mình bèn là vợ.

1 Cô-rinh-tô 7:4

Như trong mọi sự, phần thuộc linh phải chi phối phần vật chất, vì thân thể của tín đồ là đền thờ của Đức Chúa Trời (6:19). Người chồng và người vợ có thể kiêng quan hệ tình dục để dành trọn tâm trí cho việc cầu nguyện và kiêng ăn (7:5), nhưng họ không được lấy sự kiêng khem này làm cái cớ cho sự xa cách kéo dài. Phao-lô khuyến khích các tín đồ Cơ Đốc “hòa hợp” với nhau trong cả vấn đề thuộc linh lẫn thể chất.

Hội thánh Cô-rinh-tô không chỉ hỏi Phao-lô về việc độc thân ( các câu1-9), mà còn hỏi ông về việc ly hôn (các câu 10-16), và ông nói rằng nếu ly hôn xảy ra, các bên nên tiếp tục chung sống hoặc tìm cách hòa giải. Kinh nghiệm của tôi với tư cách là một mục sư cho thấy rằng khi vợ chồng đầu phục Chúa và tìm cách làm hài lòng nhau trong mối quan hệ hôn nhân, thì hôn nhân sẽ viên mãn đến mức không ai trong hai người nghĩ đến việc tìm kiếm sự thỏa mãn ở nơi khác.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Theo bạn, vì lý do gì mà các cặp vợ chồng bắt đầu kiêng quan hệ tình dục với nhau? Hậu quả tiềm ẩn của việc làm như vậy là gì?

NGÀY 346

Được Chúa An Ủi

Đọc Ê-sai 63-66

Đây là người Ta quý trọng: người khiêm nhường, có tâm hồn thống hối, và run sợ lời Ta.

Ê-sai 66:2

Xuyên suốt sách của mình, Ê-sai đưa ra cho chúng ta những lựa chọn: Tin cậy Chúa và được sống, hoặc phản nghịch Chúa và chết. Ông giải thích về ân điển và lòng thương xót của Chúa và ban sự tha thứ của Ngài. Ông giải thích về sự thánh khiết và cơn thịnh nộ của Chúa và cảnh báo về sự phán xét của Ngài. Ông hứa ban vinh quang cho những ai tin và sự phán xét cho những ai chế giễu.

Nhà tiên tri kêu gọi những người xưng mình là dân Chúa trở về với thực tại tâm linh. Ông cảnh báo về sự giả hình và thờ phượng trống rỗng. Ông cầu xin đức tin, sự vâng phục, một tấm lòng vui mừng nơi Chúa, và một đời sống tôn vinh Chúa. “Đức Chúa Trời tôi phán: ‘Kẻ ác chẳng hưởng sự bình an'” (57:21); vì để có được bình an, chúng ta phải có sự công chính. Cách duy nhất để có được sự công chính là qua đức tin nơi Chúa Giê-su Christ (Rô-ma 3:19-31).

Sứ điệp của Ê-sai là: “Hãy được Chúa an ủi!” Nhưng Đức Chúa Trời không thể an ủi những kẻ phản loạn! Nếu chúng ta phạm tội với Chúa mà vẫn cảm thấy thoải mái về điều đó, thì có điều gì đó hoàn toàn sai trái. Sự an ủi giả tạo sẽ dẫn đến sự tự tin giả tạo. “Hãy tìm kiếm Đức Giê-hô-va đang khi còn gặp được” (Ê-sai 55:6).

“Lạy Đức Giê-hô-va, con sẽ ngợi khen Ngài. Dù Ngài đã nổi giận với con, nhưng cơn giận của Ngài đã nguôi và Ngài đã an ủi con” (12:1).

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có xu hướng chống lại sự chỉ dẫn của Chúa theo bất kỳ cách nào không? Cần phải làm gì để chữa lành sự phản loạn đó?

NGÀY 347

Những Điều Đúng Đắn

Đọc Rô-ma 1:1-7

trong các dân ấy anh em cũng đã được gọi bởi Đức Chúa Giê-su Christ;

Rô-ma 1:6

Khi chúng ta học sách Rô-ma, chúng ta bước vào phòng xử án. Trước tiên, Phao-lô triệu tập người Do Thái và người Ngoại bang lên bục và tuyên bố cả hai đều có tội trước mặt Đức Chúa Trời. Sau đó, ông giải thích phương cách cứu rỗi kỳ diệu của Đức Chúa Trời – sự xưng công chính bởi đức tin. Tại thời điểm này, ông trả lời những người cáo buộc mình và bảo vệ sự cứu rỗi của Đức Chúa Trời. “Kế hoạch cứu rỗi này sẽ khuyến khích người ta phạm tội!” họ kêu lên. “Điều đó trái với chính luật pháp của Đức Chúa Trời!” Nhưng Phao-lô đã bác bỏ quan điểm của họ, và bằng cách đó, ông giải thích cách Cơ Đốc nhân có thể trải nghiệm chiến thắng, tự do và an ninh.

Có những tín đồ Do Thái trong các hội thánh La Mã, và họ tự nhiên sẽ hỏi: “Còn Y-sơ-ra-ên thì sao? Sự công chính của Đức Chúa Trời liên quan như thế nào đến họ trong thời đại mới của hội thánh này?” Trong các chương 9-11, Phao-lô đã kể lại toàn bộ lịch sử của Y-sơ-ra-ên – quá khứ, hiện tại và tương lai.

Rồi ông kết luận bằng việc thể hiện sự công chính của Đức Chúa Trời trong đời sống của các tín đồ. Tóm lại, trong sách Rô-ma, Phao-lô nói với chúng ta: “Hãy sống ngay thẳng! Hãy sống ngay thẳng với Đức Chúa Trời, với chính mình và với người khác!” Sự công chính của Đức Chúa Trời nhận được bởi đức tin giúp chúng ta có thể sống một cuộc đời ngay thẳng. Người La Mã cần sứ điệp này vào thời đó, và chúng ta cũng cần nó ngày nay: Hãy sống ngay thẳng!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Đâu là một lĩnh vực trong cuộc sống mà bạn cần trải nghiệm thêm chiến thắng, tự do hoặc sự an toàn? Việc sống ngay thẳng với Đức Chúa Trời, với chính mình và với người khác giúp bạn đạt được điều này như thế nào?

NGÀY 348

Cẩn thận với chế độ ăn uống của bạn

Đọc 1 Cô-rinh-tô 3:1-9

Ta đã cho các ngươi sữa, chứ không cho đồ ăn đặc, vì các ngươi chưa quen.

1 Cô-rinh-tô 3:2

Khi tôi viết chương này, chúng tôi đang chứng kiến ​​cháu trai và cháu gái mình lớn lên. Becky vẫn đang được mẹ cho bú, nhưng Jonathan giờ đã ngồi vào bàn và dùng chiếc cốc nhỏ của mình (với những mức độ thành công khác nhau) cả bộ đồ ăn. Khi trẻ con lớn lên, chúng dần chuyển từ sữa sang thịt.

Sự khác biệt là gì? Câu trả lời thông thường là “sữa” tượng trưng cho những điều dễ dàng trong Kinh Thánh, trong khi “đồ ăn đặc” (hay “thịt”) tượng trưng cho những giáo lý khó. Nhưng tôi không đồng ý với cách giải thích truyền thống đó, và bằng chứng của tôi là Hê-bơ-rơ 5:11-14. Đoạn văn đó dường như dạy rằng “sữa” tượng trưng cho những gì Chúa Giê-su Christ đã làm trên đất, trong khi “đồ ăn đặc” ám chỉ những gì Ngài đang làm hiện nay. trên thiên đàng. Tác giả sách Hê-bơ-rơ muốn dạy độc giả của mình về chức tế lễ trên trời hiện tại của Chúa Giê-su Christ, nhưng độc giả của ông quá non nớt nên ông không thể làm được.

Không khó để xác định sự trưởng thành hay non nớt về mặt tâm linh của các tín đồ nếu chúng ta khám phá ra loại “chế độ ăn” nào họ ưa thích. Những tín đồ non nớt biết rất ít về chức vụ hiện tại của Chúa Giê-su Christ trên thiên đàng. Họ sống dựa vào những câu chuyện Kinh Thánh chứ không phải giáo lý Kinh Thánh. Họ không hiểu gì về 1 Cô-rinh-tô 2:6-7. ”Dầu vậy, chúng tôi giảng sự khôn ngoan cho những kẻ trọn vẹn, song chẳng phải sự khôn ngoan thuộc về đời nầy, cũng không phải của các người cai quản đời nầy, là kẻ sẽ bị hư mất.  Chúng tôi giảng sự khôn ngoan của Đức Chúa Trời, là sự mầu nhiệm kín giấu, mà từ trước các đời, Đức Chúa Trời đã định sẵn cho sự vinh hiển chúng ta.” 

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn nghĩ loại thực phẩm nào (hoặc những loại nào) đại diện tốt nhất cho “chế độ ăn” tâm linh hiện tại của bạn? Tại sao?

NGÀY 349

Chiến Đấu Với Sói Hoang

Đọc Cô-lô-se 2:1-7

Như anh em đã tiếp nhận Chúa Cứu Thế Giê-su làm Chúa, hãy tiếp tục sống trong Ngài, đâm rễ và xây dựng nền tảng trong Ngài, được củng cố trong đức tin như anh em đã được dạy dỗ, và tràn đầy lòng biết ơn.

Cô-lô-se 2:6-7

Tôi nhớ câu chuyện về một mục sư lo lắng về một số doanh nghiệp bất chính đã mở gần trường học. Những lời phản đối của ông cuối cùng đã dẫn đến một vụ kiện, và luật sư bào chữa đã làm mọi cách để làm bẽ mặt vị mục sư truyền giáo.

“Ông không phải là mục sư sao?” luật sư hỏi. “Và từ “mục sư” không phải có nghĩa là ‘người chăn chiên’ sao?” Vị mục sư đồng ý với định nghĩa này.

“Vậy nếu ông là người chăn chiên, tại sao ông không ra ngoài chăn dắt đàn chiên?”

“Vì hôm nay tôi đang chiến đấu với sói hoang!” là câu trả lời nhanh gọn của vị mục sư, và đó là một câu trả lời hay.

Biết rằng đã có kẻ thù tấn công hội thánh Cô-lô-se, Phao-lô đã khích lệ họ. Nhờ lắng nghe lời khuyên của ông, tín đồ Cô-lô-se đã chiến thắng kẻ thù.

Trong đời sống Cơ Đốc, chúng ta không bao giờ đứng yên: Chúng ta hoặc tiến lên hoặc thụt lùi. “Chúng ta hãy tiến đến sự trưởng thành!” là lời kêu gọi chúng ta phải vâng theo (Hê-bơ-rơ 6:1). Những Cơ Đốc nhân không tiến bộ về mặt thuộc linh là mục tiêu dễ dàng bị Kẻ Thù tấn công và hủy diệt (1 Phi-e-rơ 5:8-9).

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Đâu là một số “sói” hiện đang hiện diện trong đời sống bạn?

NGÀY 350

ĐỨC TIN

Đọc 1 Phi-e-rơ 1:8-12

Dù bây giờ anh em không thấy Ngài, anh em vẫn tin Ngài và tràn ngập niềm vui khôn tả và vinh quang, vì anh em đã nhận được mục đích của đức tin mình, là sự cứu rỗi linh hồn mình.

1 Phi-e-rơ 1:8-9

Một bà cụ bị ngã gãy chân khi đang tham dự một hội nghị Kinh Thánh mùa hè. Bà nói với vị mục sư đến thăm: “Tôi biết Chúa đã dẫn dắt tôi đến hội nghị. Nhưng tôi không hiểu tại sao chuyện này lại xảy ra! Và tôi chẳng thấy điều gì tốt đẹp cả.” Vị mục sư trả lời một cách khôn ngoan: “Rô-ma 8:28 không nói rằng chúng ta thấy mọi sự hiệp lại làm ích lợi cho người yêu mến Chúa. Câu này nói rằng chúng ta biết điều đó.”

Đức tin nghĩa là phó thác tất cả cho Chúa và vâng theo Lời Ngài bất chấp hoàn cảnh và hậu quả. Tình yêu thương và đức tin luôn song hành: Khi chúng ta yêu ai đó, chúng ta tin tưởng người đó. Đức tin và tình yêu thương cùng nhau giúp củng cố hy vọng; vì nơi nào chúng ta tìm thấy đức tin và tình yêu thương, chúng ta sẽ tìm thấy sự tự tin cho tương lai.

Làm thế nào chúng ta có thể tăng trưởng đức tin trong những lúc thử thách và đau khổ? Cũng giống như cách chúng ta tăng trưởng đức tin khi mọi thứ dường như đang diễn ra tốt đẹp: bằng cách nuôi dưỡng nó trên Lời Chúa (Rô-ma 10:17). Sự tương giao của chúng ta với Chúa Giê-su qua Lời Chúa không chỉ củng cố đức tin mà còn làm sâu sắc thêm tình yêu thương của chúng ta.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Hiện tại, bạn đang gặp phải vấn đề đức tin nào vì bạn không thể “nhìn thấy” câu trả lời? Trong lúc bạn đang gặp khó khăn, hy vọng của bạn là gì?

NGÀY 351

Mùa màng thất bát?

Đọc Gia-cơ 1:21

Hãy loại bỏ mọi ô uế đạo đức và điều gian ác đang lan tràn, và khiêm nhường tiếp nhận lời đã gieo trong anh em, là lời có thể cứu rỗi anh em.

Gia-cơ 1:21

Gia-cơ ví lòng người như một khu vườn; nếu cứ để mặc, đất sẽ chỉ sinh ra cỏ dại. Ông thúc giục chúng ta “nhổ cỏ dại” và chuẩn bị đất cho “Lời Chúa đã gieo trồng”. Ông đưa ra hình ảnh một khu vườn mọc đầy cỏ dại không thể kiểm soát. Thật dại dột khi cố gắng tiếp nhận Lời Chúa vào một tấm lòng chưa được chuẩn bị.

Làm thế nào để chúng ta chuẩn bị đất lòng mình cho Lời Chúa? Trước hết, bằng cách xưng tội và cầu xin Cha tha thứ. Sau đó, bằng cách suy ngẫm về tình yêu thương và ân điển của Chúa, và cầu xin Ngài “cày xới” mọi sự chai cứng trong lòng chúng ta. Cuối cùng, chúng ta phải có thái độ nhu mì. Khi chúng ta đón nhận Lời Chúa với lòng khiêm nhường, chúng ta chấp nhận, không tranh luận, và tôn trọng Lời Chúa. Chúng ta không cố gắng bóp méo Lời Chúa để phù hợp với suy nghĩ của mình.

Nếu chúng ta không tiếp nhận Lời Chúa đã được gieo vào lòng, thì chúng ta đang tự lừa dối mình. Nếu chúng ta thích tranh luận về nhiều “quan điểm” khác nhau, có thể chúng ta chỉ đang tự lừa dối mình. Chúng ta có thể nghĩ rằng những “cuộc thảo luận” của mình đang thúc đẩy sự tăng trưởng tâm linh, trong khi thực tế chúng chỉ đang vun trồng cỏ dại.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Kể từ khi trở thành Cơ Đốc nhân, bạn đã loại bỏ được những “cỏ dại” nào khỏi cuộc sống của mình?

NGÀY 352

Lời Mặc Khải

Đọc 1 Giăng 1:1

Điều đã có từ ban đầu, điều chúng tôi đã nghe, điều mắt chúng tôi đã thấy, điều chúng tôi đã ngắm và tay chúng tôi đã rờ, thì chúng tôi công bố về Lời sự sống.

1 Giăng 1:1

Đức Chúa Trời đã bày tỏ chính Ngài qua công trình sáng tạo (Rô-ma 1:20), nhưng chỉ riêng công trình sáng tạo không bao giờ có thể kể hết câu chuyện về tình yêu của Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời cũng đã bày tỏ chính Ngài đầy đủ hơn nhiều trong Lời Ngài, tức Kinh Thánh. Nhưng sự mặc khải cuối cùng và trọn vẹn nhất của Đức Chúa Trời là trong Chúa Giê-su Christ, Con của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su phán: “Ai đã thấy Ta tức là đã thấy Cha” (Giăng 14:9).

Vì Chúa Giê-su là sự mặc khải của Đức Chúa Trời về chính Ngài, nên Ngài có một danh xưng rất đặc biệt: “Lời Sự Sống” (1 Giăng 1:1). Danh xưng này cũng mở đầu Phúc Âm Giăng: “Ban đầu có Ngôi Lời, và Ngôi Lời ở cùng Đức Chúa Trời, và Ngôi Lời là Đức Chúa Trời” (Giăng 1:1).

Tại sao Chúa Giê-su Christ có danh xưng này? Bởi vì Chúa Giê-su đối với chúng ta cũng như lời nói của chúng ta đối với người khác. Lời nói của chúng ta bộc lộ cho người khác biết chính xác suy nghĩ và cảm xúc của chúng ta. Chúa Giê-su Christ bộc lộ cho chúng ta tâm trí và tấm lòng của Đức Chúa Trời. Ngài là phương tiện giao tiếp sống động giữa Đức Chúa Trời và chúng ta. Biết Chúa Giê-su Christ tức là biết Đức Chúa Trời!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Dựa trên sự sáng tạo của Đức Chúa Trời, bạn biết những điều gì về Ngài? Bạn biết gì về Ngài khi biết Chúa Giê-su Christ?

NGÀY 353

Thả neo

Đọc Hê-bơ-rơ 6

Chúng ta có hy vọng này như một cái neo cho tâm hồn, vững chắc và an toàn. Nó đi vào nơi chí thánh phía sau bức màn, nơi Chúa Giê-su, Đấng đã đi trước chúng ta, đã vào thay chúng ta.

Hê-bơ-rơ 6:19-20

Cái neo là một biểu tượng phổ biến trong Hội thánh sơ khai. Triết gia Khắc kỷ người Hy Lạp Epictetus đã viết: “Không nên buộc một con tàu vào một cái neo duy nhất, cũng không nên buộc sự sống vào một hy vọng duy nhất.” Cơ Đốc nhân chỉ có một cái neo – Chúa Giê-su Christ, hy vọng của chúng ta (Cô-lô-se 1:5; 1 Ti-mô-thê 1:1; Hê-bơ-rơ 6:19).

Tuy nhiên, cái neo thuộc linh này khác với những cái neo vật chất trên tàu. Trước hết, chúng ta được neo lên trời – chứ không phải xuống đất. Chúng ta được neo, không phải để đứng yên, mà để tiến về phía trước! Cái neo của chúng ta “vững chắc” – nó không thể đứt – và “bền chặt” – nó không thể trượt. Không một mỏ neo trần gian nào có thể mang lại sự an toàn như vậy!

Sau đó, tác giả đưa ra lập luận: Đấng Cứu Thế này là “Đấng đi trước” của chúng ta. Thầy tế lễ thượng phẩm trong Cựu Ước không phải là người đi trước vì không ai có thể theo Ngài vào Nơi Chí Thánh. Nhưng Chúa Giê-su Christ đã lên thiên đàng trước để một ngày nào đó chúng ta có thể theo Ngài!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Chúa Giê-su là mỏ neo của bạn theo những cách nào? Có những lĩnh vực nào trong cuộc sống của bạn chưa được neo chắc chắn như bạn mong muốn?

NGÀY 354

Ký tên

Đọc Rô-ma 16

Nguyện vinh quang thuộc về Đức Chúa Trời khôn ngoan duy nhất đời đời, qua Chúa Giê-su Christ! A-men.

Rô-ma 16:27

Lời chúc phước kết thúc phản ánh chức vụ đặc biệt của ông đối với dân ngoại. “Sự mầu nhiệm đã giấu kín từ lâu đời” mà Phao-lô viết trong câu 25 liên quan đến chương trình của Đức Chúa Trời về việc hợp nhất những người Do Thái tin kính và dân ngoại trong một thân thể, tức là Hội thánh (Ê-phê-sô 3). Đây là sứ điệp đặc biệt của Phao-lô. Chính vì sứ điệp này mà những người  theo Do Thái giáo đã bắt bớ Phao-lô, vì họ muốn duy trì các đặc quyền của người Do Thái. Cả người Do Thái và dân ngoại trong các hội thánh La Mã đều cần biết chương trình của Đức Chúa Trời là gì. Phao-lô đã giải thích một số điều trong chương trình này từ chương 11 đến chương 12.

Cơ Đốc nhân được thiết lập bởi lẽ thật, điều này giải thích lý do tại sao Phao-lô viết bức thư này: để giải thích kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời cho các Cơ Đốc nhân, để họ được thiết lập, và để họ chia sẻ lẽ thật với thử thách. Suy cho cùng, chúng ta không thể thực sự chia sẻ với người khác điều mà chính mình không có.

Việc tự học sách Rô-ma sẽ giúp chúng ta vững vàng hơn trong đức tin và hăng hái hơn trong việc chia sẻ Chúa Giê-su  với người khác. Và kết quả là: “Nguyện vinh quang thuộc về Đức Chúa Trời khôn ngoan duy nhất, đời đời vô cùng, qua Chúa Giê-su Christ!”

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Nếu bạn muốn khích lệ hội thánh của mình bằng lời chúc phước về những gì Chúa có thể làm, bạn sẽ nói gì với họ?

NGÀY 355

Không Tin Cậy vào Xác Thịt

Đọc Phi-líp 3:1-3

Chính chúng ta là những người chịu phép cắt bì, là những người thờ phượng bởi Thánh Linh của Đức Chúa Trời, là những người khoe mình trong Đấng Christ Giê-su, và không tin cậy vào xác thịt.

Phi-líp 3:3

Triết lý tôn giáo phổ biến ngày nay là “Chúa giúp đỡ những ai tự giúp mình.” Triết lý này cũng phổ biến vào thời Phao-lô, và ngày nay nó cũng sai lầm như thời đó. Khi nói “xác thịt”, Phao-lô muốn nói đến bản chất tội lỗi cũ mà chúng ta đã có từ khi sinh ra. Kinh Thánh không nói gì tốt về xác thịt, vậy mà hầu hết mọi người ngày nay hoàn toàn dựa vào những gì họ có thể làm để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời. Xác thịt chẳng ích gì cho đời sống thuộc linh (Giăng 6:63).

Một phụ nữ đang tranh luận với mục sư của mình về vấn đề đức tin và việc làm. “Tôi nghĩ rằng lên thiên đàng cũng giống như chèo thuyền vậy,” bà nói. “Một mái chèo là đức tin, còn mái chèo kia là việc làm. Nếu dùng cả hai, ông sẽ đến đích. Nếu chỉ dùng một, ông sẽ đi vòng vo.”

“Chỉ có một điểm sai trong minh họa của bà,” vị mục sư đáp. “Không ai lên thiên đàng bằng thuyền cả!”

Chỉ có một “việc lành” duy nhất đưa tội nhân lên thiên đàng: công trình đã hoàn tất của Đấng Christ trên thập tự giá.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đã đặt niềm tin vào xác thịt bằng những cách nào? Làm thế nào bạn có thể đặt niềm tin vào Đấng Christ thay thế?

NGÀY 356

Ăn, Uống và Biết Ơn

Đọc Truyền Đạo 2:24-26

Chẳng gì tốt cho người hơn là ăn, uống, khiến linh hồn mình hưởng phước của lao khổ mình. Ta xem thấy điều đó cũng bởi tay Đức Chúa Trời mà đến.

Truyền Đạo 2:24

Sa-lô-môn không chủ trương “Hãy ăn, uống và vui vẻ, vì ngày mai chúng ta sẽ chết!” Đó là triết lý của thuyết định mệnh, chứ không phải đức tin. Thay vào đó, ông nói: “Hãy cảm tạ Chúa về những gì bạn đang có, và hãy tận hưởng chúng để vinh hiển Ngài.” Phao-lô tán thành thái độ này khi ông khuyên chúng ta tin cậy nơi Đức Chúa Trời, “Đấng ban cho chúng ta mọi thứ dư dật để chúng ta được hưởng” (1 Ti-mô-thê 6:17).

Sa-lô-môn nói rõ rằng không chỉ các phước lành đến từ Đức Chúa Trời, mà ngay cả việc tận hưởng các phước lành đó cũng là món quà của Ngài dành cho chúng ta (Truyền Đạo 2:24). Ông cho rằng thật tội lỗi nếu một người có tất cả phước lành của cuộc sống từ Chúa mà không thể tận hưởng chúng (6:1-5). Thật dễ hiểu tại sao người Do Thái lại đọc sách Truyền Đạo vào Lễ Lều Tạm, vì Lễ Lều Tạm là thời gian tuyệt vời để họ tạ ơn và vui mừng vì sự chu cấp dồi dào của Chúa cho nhu cầu của họ. Người nông dân cầu nguyện tại bàn ăn: “Cảm tạ Chúa vì thức ăn ngon và sự tiêu hóa tốt”, biết rõ điều Sa-lô-môn đang viết.

Điều quan trọng là chúng ta tìm cách làm đẹp lòng Chúa (2:26) và tin cậy Ngài sẽ đáp ứng mọi nhu cầu của chúng ta.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Mười phước lành hàng đầu của bạn từ Chúa là gì?

NGÀY 357

Duy trì các tiêu chuẩn

Đọc Ga-la-ti 2:11-21

Tôi không bỏ qua ân điển của Đức Chúa Trời, vì nếu sự công chính có thể đạt được nhờ luật pháp, thì Đấng Christ đã chết là vô ích!

Ga-la-ti 2:21

Nhiều người mà chúng tôi tiếp xúc thực sự tin rằng con người được cứu bởi đức tin nơi Đấng Christ cộng với việc làm, việc lành hoặc bất kỳ điều gì khác cộng với các đức tin tôn giáo khác. Chúng ta có thể không có cùng thẩm quyền sứ đồ như Phao-lô, nhưng chúng ta có Lời Chúa để rao giảng, và chúng ta có bổn phận chia sẻ lẽ thật.

Cách tốt nhất để bảo vệ lẽ thật là sống theo lẽ thật. Lời tôi bảo vệ phúc âm bằng lời nói sẽ chẳng có tác dụng gì nếu đời sống tôi trái ngược với những gì tôi nói.

Một nhân viên mới được hướng dẫn cách đo các bộ phận van để đảm bảo chúng sẵn sàng cho việc lắp ráp cuối cùng. Nhưng sau vài giờ, quản đốc của anh ta nhận được khiếu nại rằng các bộ phận mà anh ta đang phê duyệt bị lỗi. “Anh đang làm gì vậy?” quản đốc hỏi. “Tôi đã chỉ cho anh cách sử dụng thước đo vi sai đó. Anh đang lắp ráp những bộ phận quá khổ!”

 Nhân viên trả lời: “Ồ, hầu hết các bộ phận tôi đang đo đều quá lớn, nên tôi đã mở rộng thước đo vi sai ra một chút.”

Thay đổi tiêu chuẩn sẽ không bao giờ dẫn đến thành công, dù là trong sản xuất hay mục vụ. Phao-lô duy trì các tiêu chuẩn của “chân lý của phúc âm” – và chúng ta cũng nên như vậy.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Khi nào bạn bị cám dỗ thay đổi các tiêu chuẩn trong cuộc sống của mình?

Kết quả là gì?

NGÀY 359

Gia đình, Những Viên Đá, Các Thầy Tế Lễ, Công Dân

Đọc 1 Phi-e-rơ 2:9-10

Anh em là dòng giống được tuyển chọn, là chức tế lễ hoàng gia, là dân thánh, là dân thuộc về Đức Chúa Trời, để anh em rao truyền những kỳ công của Đấng đã gọi anh em ra khỏi bóng tối, đến nơi sáng láng lạ lùng của Ngài.

1 Phi-e-rơ 2:9

Chúng ta thuộc về một gia đình của Đức Chúa Trời và có cùng một bản tính thiêng liêng. Chúng ta là những viên đá sống trong một tòa nhà và là những thầy tế lễ phục vụ trong một đền thờ. Chúng ta là công dân của cùng một quê hương trên trời, và Chúa Giê-su Christ là nguồn gốc và trung tâm của sự hiệp nhất này. Nếu chúng ta tập trung sự chú ý và tình yêu thương vào Ngài, chúng ta sẽ cùng bước đi và làm việc; nếu chúng ta chỉ tập trung vào bản thân, chúng ta sẽ chỉ gây ra chia rẽ. Đó là điều tôi lo ngại.

Sự hiệp nhất không loại bỏ sự đa dạng. Sự đa dạng là tốt – nó mang lại vẻ đẹp và sự phong phú cho một gia đình hoặc một tòa nhà. Sự thiếu vắng sự đa dạng là sự đồng nhất, và sự đồng nhất là nhàm chán. Sẽ tốt hơn nếu cả dàn hợp xướng cùng hát, nhưng tốt hơn hết là họ nên hát hòa hợp.

Cơ Đốc nhân có thể khác biệt nhưng vẫn hòa hợp. Tất cả những ai trân trọng “một đức tin” và tìm cách tôn vinh “một Chúa” đều có thể đồng hành cùng nhau (Ê-phê-sô 4:1-6). Chúa có thể gọi chúng ta vào những chức vụ khác nhau, hoặc sử dụng những phương pháp khác nhau, nhưng chúng ta vẫn có thể yêu thương nhau và tìm cách làm chứng cho thế giới một cách thống nhất.

Thánh Augustine đã nói rất đúng: “Trong những điều cốt yếu, hãy hiệp nhất. Trong những điều không cốt yếu, hãy tự do. Trong mọi sự, hãy yêu thương.”

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Khi nào bạn nhận thấy sự đa dạng của các cá nhân kết hợp lại và tạo nên vinh quang cho Chúa?

NGÀY 360

Tốt cho mọi lứa tuổi

Đọc 2 Ti-mô-thê 3:10-17

Nhưng về phần con, hãy tiếp tục giữ những điều con đã học và tin chắc, vì con biết mình đã học những điều đó với ai.

2 Ti-mô-thê 3:14

Một số người có xu hướng nói: “Chà, tôi cần Kinh Thánh khi còn trẻ, nhưng giờ tôi có thể sống mà không cần nó nữa khi đã lớn rồi.” Họ thật sai lầm! Người lớn cần sự hướng dẫn của Lời Chúa hơn trẻ em rất nhiều, bởi vì người lớn phải đối mặt với nhiều cám dỗ hơn và phải đưa ra nhiều quyết định hơn. Bà và mẹ của Ti-mô-thê đã tận tâm dạy dỗ ông Kinh Thánh Cựu Ước. Ti-mô-thê phải tiếp tục làm theo những gì ông đã được dạy. Chúng ta không bao giờ ngừng học Lời Chúa.

Đây là một dịp tốt để khuyên nhủ các bậc cha mẹ Cơ Đốc giáo dạy con cái Kinh Thánh. Trong gia đình, vợ chồng tôi thường sử dụng những Câu Chuyện Kinh Thánh có Hình Ảnh của Kenneth Taylor. Thật vui mừng khi thấy các con lớn của chúng tôi đã học được. Chúng đọc, chia sẻ những câu chuyện với các em nhỏ hơn và giúp các em trả lời các câu hỏi. Dần dần, các em chuyển sang đọc những cuốn truyện Kinh Thánh cũ hơn và sau đó là Kinh Thánh của riêng mình. Ngay khi con bạn chào đời, hãy bao quanh con bằng Lời Chúa và lời cầu nguyện. Bạn sẽ không còn cơ hội này sau khi con lớn lên.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn có được dạy Kinh Thánh khi còn nhỏ không? Nếu có, điều đó đã hình thành nên bạn như thế nào? Nếu không, điều đó đã ảnh hưởng đến câu chuyện đức tin của bạn như thế nào?

NGÀY 361

Chỉ Bởi Đức Tin

Đọc Ga-la-ti 3:1-14

Rõ ràng không ai được xưng công chính trước mặt Đức Chúa Trời bởi luật pháp, bởi vì, “Người công chính sẽ sống bởi đức tin.”

Ga-la-ti 3:11

Trong kinh nghiệm cải đạo, các tín đồ ở Ga-la-ti đã nhận được Thánh Linh bởi đức tin chứ không phải bởi việc làm theo luật pháp. Điều này khiến Phao-lô đặt ra một câu hỏi khác: “Nếu anh em không bắt đầu với luật pháp, tại sao lại đem luật pháp vào?” Vì chúng ta được cứu bởi đức tin chứ không phải luật pháp, nên việc chúng ta tiếp tục theo cách đó là hợp lý.

Hình ảnh minh họa về sự ra đời của con người rất phù hợp ở đây. Cần có hai cha mẹ trần gian để một đứa trẻ được thụ thai và sinh ra, và cần có hai cha mẹ thuộc linh để một đứa trẻ được sinh ra trong gia đình của Đức Chúa Trời: Thánh Linh của Đức Chúa Trời và Lời Đức Chúa Trời (Giăng 3:1-8; 1 Phi-e-rơ 1:22-25). Khi một đứa trẻ bình thường được sinh ra, nó có tất cả những gì cần thiết cho sự sống; Không cần thêm gì cả.

Khi con cái Chúa được sinh ra trong gia đình của Ngài, người ấy đã có tất cả những gì mình cần về mặt tâm linh; không cần thêm gì cả! Điều cần thiết là đứa trẻ được ăn uống, rèn luyện và thanh tẩy để trưởng thành. “Anh em đã khởi sự nhờ Thánh Linh,” Phao-lô viết. “Không cần thêm gì cả! Hãy bước đi theo Thánh Linh, thì anh em sẽ lớn lên trong Chúa.”

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn đã thêm gì vào ý tưởng “chỉ có đức tin” chưa? Tại sao việc thêm vào đức tin lại hấp dẫn đến vậy?

NGÀY 362

Đừng Sợ Hãi

Đọc 1 Phi-e-rơ 3:13-17

Ai sẽ làm hại bạn nếu bạn sốt sắng làm điều thiện? Nhưng dù bạn có phải chịu khổ vì điều công chính, bạn vẫn được phước.

1 Phi-e-rơ 3:13-14

Là Cơ Đốc nhân, chúng ta phải đối mặt với những khủng hoảng, và chúng ta bị cám dỗ để đầu hàng nỗi sợ hãi và đưa ra những quyết định sai lầm. Nhưng nếu chúng ta “tôn vinh Đấng Christ là Chúa” (câu 15) trong lòng mình, chúng ta không bao giờ cần phải sợ hãi người khác hay hoàn cảnh. Kẻ thù có thể gây tổn thương cho chúng ta, nhưng chúng không bao giờ có thể hãm hại chúng ta. Chỉ chúng ta mới có thể làm hại chính mình nếu chúng ta không tin cậy Chúa. Nói chung, người ta không chống đối chúng ta nếu chúng ta làm điều thiện; nhưng ngay cả khi họ chống đối, thì thà chịu khổ vì sự công chính còn hơn là thỏa hiệp  làm điều trái ngược với lời chứng của mình.

Thay vì trải qua nỗi sợ hãi khi đối mặt với Kẻ Thù, chúng ta có thể trải nghiệm phước lành, nếu Chúa Giê-su Christ là Chúa trong lòng chúng ta. Khi Chúa Giê-su Christ là Chúa của đời sống chúng ta, mỗi khủng hoảng đều trở thành cơ hội để làm chứng. Chúng ta nên “luôn sẵn sàng trả lời” (câu 15). Là Cơ Đốc nhân, chúng ta nên có khả năng biện hộ một cách hợp lý cho niềm hy vọng của mình nơi Đấng Christ, đặc biệt là trong những tình huống tuyệt vọng. Khủng hoảng tạo cơ hội để làm chứng khi chúng ta hành động với đức tin và hy vọng, bởi vì những người chưa tin sẽ chú ý đến điều đó.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Điều tồi tệ nhất mà bạn từng phải chịu đựng vì đức tin của mình là gì?

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Điều tồi tệ nhất mà bạn từng phải chịu đựng vì đức tin của mình là gì?

NGÀY 363

Lời Nói Mặn Mà

Đọc Cô-lô-se 4:5-6

Lời nói của anh em phải luôn đầy ân điển và nêm thêm muối, hầu cho anh em biết cách đối đáp với mọi người.

Cô-lô-se 4:6

Cơ Đốc nhân nói chung, và các nhà lãnh đạo Cơ Đốc nói riêng, phải có “tiếng tốt với người ngoài” (1 Ti-mô-thê 3:7). Khi các tín hữu trong hội thánh mời một mục sư mới, họ nên tìm hiểu lời chứng của người đó giữa hàng xóm và những doanh nhân quen biết. Mặc dù những người chưa được cứu còn mù mờ về mặt tâm linh, nhưng họ có sự sáng suốt rất lớn khi nói đến những điều của cuộc sống này. Thật đáng tiếc khi các tín hữu trong hội thánh mời gọi một mục sư chưa thanh toán hóa đơn và để lại những lời chứng xấu cho những người chưa được cứu.

Chỉ bước đi khôn ngoan và cẩn thận trước những người chưa tin Chúa thôi là chưa đủ. Chúng ta cũng phải trò chuyện và chia sẻ sứ điệp Phúc Âm với họ. Nhưng chúng ta phải cẩn thận để lời nói của mình được ân điển kiểm soát, để nó hướng về Đấng Christ và tôn vinh Chúa. Điều này có nghĩa là chúng ta phải có ân điển trong lòng (Cô-lô-se 3:16), vì miệng nói ra từ lòng (Ma-thi-ơ 12:34). Với ân điển trong lòng và trên môi, chúng ta sẽ là những nhân chứng trung tín chứ không phải là những thẩm phán hay công tố viên!

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Làm thế nào để lời nói của bạn được “nêm muối”?

NGÀY 364

Một Con Đường Cụt

Đọc Gióp 19:1-20

Chúa có chặn đường tôi, tôi chẳng đi qua được. Ngài có để tăm tối trên đường lối tôi

Gióp 19:8

Gióp tự coi mình như một lữ khách bị bao vây. Sa-tan đã phàn nàn rằng Đức Chúa Trời đã “đóng tường” lại với Gióp và gia đình ông để họ được bảo vệ khỏi rắc rối (1:9-12). Ở đây, Gióp phàn nàn vì Đức Chúa Trời đã chặn đường ông, và ông không thể di chuyển. Ông không thể nhìn thấy những gì phía trước vì Đức Chúa Trời đã phủ bóng tối lên đường.

Đôi khi, Đức Chúa Trời cho phép con cái Ngài trải nghiệm bóng tối trên một con đường cụt, nơi họ không biết phải rẽ hướng nào. Khi điều này xảy ra với bạn, hãy chờ đợi Chúa ban cho bạn ánh sáng vào đúng thời điểm của Ngài. Tiến sĩ Bob Jones Sr. thường nói: “Đừng bao giờ nghi ngờ những gì Chúa đã dạy bạn trong bóng tối.” Những gì Chúa dạy chúng ta trong ánh sáng sẽ càng trở nên ý nghĩa hơn trong bóng tối.

“Ôi, phước lành khôn tả của ‘kho báu bóng tối’!” Oswald Chambers đã viết. “Không phải những ngày nắng ấm, huy hoàng, tự do và ánh sáng để lại dấu ấn lâu dài và không phai mờ trong tâm hồn, mà chính là những đêm của Thánh Linh, nơi được bàn tay Chúa che chở, ẩn mình trong khe đá tối tăm nơi miền đất cằn cỗi, Ngài để vẻ huy hoàng của vùng ngoại ô lướt qua trước mắt chúng ta.”

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Bạn thường phản ứng thế nào khi Chúa chọn không tiết lộ những gì đang chờ đợi bạn ở phía trước?

NGÀY 365

Hai Thái Cực

Đọc Rô-ma 7:1-6

Bằng cách chết đi những gì từng trói buộc chúng ta, chúng ta được giải thoát khỏi luật pháp để phục vụ theo cách mới của Thánh Linh, chứ không phải theo cách cũ của luật pháp thành văn.

Rô-ma 7:6

Có điều gì đó trong bản chất con người khiến người ta muốn đi đến cực đoan, một điểm yếu mà Cơ Đốc nhân không hoàn toàn tránh khỏi. “Vì chúng ta được cứu bởi ân điển,” một số người lập luận, “chúng ta được tự do sống theo ý mình,” đó là luật của sự phóng túng.

“Nhưng chúng ta không thể bỏ qua luật pháp của Đức Chúa Trời,” những người khác lập luận. “Chúng ta được cứu bởi ân điển, nhưng chúng ta phải sống dưới luật pháp nếu muốn làm đẹp lòng Đức Chúa Trời.” Đây là biểu hiện cực đoan của chủ nghĩa luật pháp (niềm tin rằng con người có thể trở nên thánh khiết và làm đẹp lòng Đức Chúa Trời bằng cách tuân theo luật pháp).

Tôi đã tư vấn cho nhiều người bị tổn thương nghiêm trọng về mặt cảm xúc và tâm linh vì họ cố gắng sống cuộc sống thánh khiết dựa trên một tiêu chuẩn đạo đức cao. Tôi đã chứng kiến ​​hậu quả của những nỗ lực này: Hoặc là những người như vậy trở thành kẻ giả tạo, hoặc họ hoàn toàn suy sụp và từ bỏ mọi khao khát sống theo đường lối tin kính. Tôi cũng thấy nhiều người theo chủ nghĩa luật pháp cực kỳ khắt khe với người khác – chỉ trích, thiếu yêu thương, không tha thứ. Phao-lô muốn độc giả của mình tránh khỏi trải nghiệm khó khăn và nguy hiểm này.

ĐIỀU CẦN SUY NGẪM

Làm thế nào bạn có thể tiếp tục vâng lời và trung tín với Chúa mà không rơi vào cạm bẫy của chủ nghĩa luật pháp?

The end.

SHARE
Bài trướcPause 241-298

ĐỂ LẠI BÌNH LUẬN

Nhập bình luận!
Vui lòng nhập tên